Bụi trong ngực – Phần 29

4:11 chiều 14 Tháng Ba, 2017

Hoa : cậu cứ bình tĩnh thôi đừng suy nghĩ nhiều quá (tôi ôm Hoa khóc)

-Mình và anh ta chia tay rồi giờ mình phải làm sao? Mình thật sự yêu anh ý nhưng mà với bọn mình hai thế giới khác nhau mình đau lắm Hoa ạ đúng là yêu thương càng sâu nỗi đa càng đầy và lòng càng đắng cay (tôi ôm Hoa khóc rưng rức ở ngoài sân)…sáng sớm anh tôi gọi

-Hạnh đi ra đây mặc quần áo vào

-Đi đâu vậy anh?

-Mày không cho anh tìm thằng đó thì bây giờ anh dắt mày đi bỏ sớm ngày nào hay ngày đó (anh tôi kéo tay tôi)

Hoa : anh Đức chuyện từ từ giải quyết mà…

-Không được để to ra thì còn khổ nữa, đẻ ra không có bố thì đẻ làm gì mày tí tuổi mà tiếng chửa hoang thì mẹ dưới suối vàng nhắm mắt được không (tôi khóc to)

vi-khach-khong

-Anh ơi từ từ để em suy nghĩ, em không muốn bỏ con

-Không muốn mà được à mày biết hệ lụy về sau thế nào không?

-Em sẽ suy nghĩ (anh tôi kéo tay tôi bám tay Hoa) em nhất định sẽ trả lời anh mà…

-Được từ đây tới tối mà mày không trả lời anh thì đi bỏ…

Tôi phải làm sao đây, tôi xoa bụng đứa bé không có lỗi, lỗi do tôi đã không cẩn thận

Hoa : sao cậu không nói cho bố nó dù sao cũng cần nghe anh ta nói 1 câu

-Không được anh ta là con người rất đáng sợ, có lẽ sẽ làm thứ gì đó khủng khiếp, tình này mình sẽ chôn sâu trong tim mãi mãi (Hoa đập tôi)

-Cậu điên rồi yêu anh ra quá điên rồi, yêu mà không nói yêu mà không nói yêu cậu đúng bị điên rồi

-Đúng cậu cứ đánh đi mình điên rồi (tôi ôm bụng Hoa khóc thút thít)

Tối hôm đó không thấy anh về bữa cơm cũng thế, tôi lo lắng thì anh gọi tôi

-Thế nào quyết định chưa?

-Em quyết rồi em sẽ sinh con và nuôi nó

-Anh biết mày sẽ trả lời anh như thế nên anh sẽ nói chuyện trực tiếp với bố đứa trẻ (anh tôi cúp máy) không ổn rồi anh tôi đi tìm anh ta, tôi bảo Hoa mình phải lên trung tâm rồi chạy đi tìm anh, tôi gọi anh liên tục anh không nghe máy, hy vọng anh đừng làm gì quá…số máy Huệ gọi cho tôi :

-Em ở đâu vậy chị vừa gọi cho anh Đức chưa thấy cúp máy thì thấy có ai đó hình như lao ra đánh anh ý hay sao chị lo quá gọi lại không nghe

-Em đang đi tìn anh ý đây có gì em sẽ liên lạc với chị

-Ừ cẩn thận nhé ( tôi vừa chạy vừa mong anh tôi không bị sao)…tôi chạy tới cổng nhà Thắng trời mưa phìn anh tồi ngồi cổng thất thần mồm bị chảy máu…quần áo thì sộc sệch, tôi chạy tới

-Anh à anh có sao không? Tại sao lại thế này?

-Anh muốn gặp thằng Thắng bọn nó lại bảo anh tuổi gì gặp (anh tôi cười) đúng tao tuổi nghèo nhưng có chết tao cũng phải gặp mày đây ngay (tôi kéo anh)

-Đi thôi anh, chúng ta đừng đứng ở đây nữa (bọn họ đi ra) và nói

-Chúng mày biết đây là đâu không mà còn cứ ầm lên ở cổng thế này, đi đi cậu chủ đang trên đường từ sân bay về đây về thấy cảnh này bọn tao bị mắng đấy, trông chúng mày hiền lành nên bọn tao sẽ nhân nhượng quay về đi…

Đức : tao nhất định chờ cho được nó chúng mày bảo có Đức tới gặp (bọn họ cười đểu)

-Mày là cái thá gì (họ lao vào anh tôi định đạp thì tôi ôm) họ dừng

-Anh ơi về thôi, bọn họ không coi chúng ta là gì đâu?

-Vậy mà thằng ý nó ngồi ăn ở nhà chúng ta và anh còn nghĩ nó sẽ là bạn tốt anh không ngờ lại thế này…

-Anh ơi về thôi, đừng tới đây nữa, em không cần anh phải nói cho anh ta..

-Không được anh nhất định phải gặp thằng chó ý, nó phải có trách nhiệm (bọn họ lao ra túm anh tôi)

-Cái thằng dở hơi này tha mày mà mày còn nói ngu mày đang chửi đại ca tao đấy (anh tôi gạt tay)

-Tao chửi đấy thì làm sao (người đó đấm bốp vào mặt anh tôi) anh tôi sấn sổ tóm áo thì 1 đám người kéo ra họ đông người…và cứ lấy chân đạp vào anh tôi

-Các người đừng đánh nữa chúng tôi sẽ đi khỏi đây mà (báo đàm họ reo lên sếp sắp về tới cổng) họ chạt đi và hia tên ở lại lôi anh tôi, thấy xe tới anh tôi chạy giật ra và đứng chặn xe Thắng

-Thắng Thắng mày xuống đây (tôi không dám chạy ra) anh ta ngồi bước xuống nhìn anh tôi

-Ông sao thế, tới có việc gì

-Tất nhiên là có việc rồi

-Ông đáng nhau à (đám áo đen đứng im không dám ho he) 1 người chạy ra

-Cậu chủ cậu ta gào thét ở cổng chúng tôi nghĩ tên điên nên không cho vào (anh ta đạp 1 phát vào bụng người kia)

-Chúng mày mù hết à anh ta là khách của tao

-Thôi tôi muốn nói với ông 1 việc rồi đi luôn để tôi muốn ông có trách nhiệm (tôi nấp sau lùm cây) rồi đột nhiên có 1 cô gái bước xuống ăn mặc rất mát mẻ với dáng vẻ say say

-Anh à có việc gì thế em buồn nôn quá (tôi như đứng hình anh ta có bạn gái khác rồi) anh tôi cười to

Thắng : ông cười gì có gì đáng cười (cô ta dựa vào anh và anh ta đang đỡ)

-Đến phút này thì không còn bạn gì nữa ông cần biết cái Hạnh nó (tôi bước ra từ bụi cây hét lên)

-Về thôi anh (anh ta quay sang nhìn tôi) nếu anh nói ra em chết cho anh xem (tôi ra kéo tay anh tôi đi) Thắng kéo tay anh tôi

-Ý ông là sao (anh tôi giật tay)

-Thôi cậu vui vẻ với người mới đi, không còn gì để nói nữa…tôi bước đi bộ đi trước và rất nhanh, vừa đi vừa lau nước mắt, đàn ông toàn 1 lũ dối trá, rồi tôi buồn nôn ọe khan ở góc đường.

Còn tiếp

Tìm kiếm nâng cao: