Thấy em dâu soi đèn đi tìm chú rể còn mình cũng chẳng thấy vợ đâu, tôi ngã ngửa khi chứng kiến…

11:00 sáng 11 Tháng Một, 2017

Trăng đêm nay cố tình hay vô ý mà sáng quá, và cái cảnh tượng trần trụi không thể đau đớn hơn ấy đập thẳng vào mắt tôi và em dâu. Mai, vợ tôi cùng Tú, chồng Vân đang quấn chặt lấy nhau ở đống rơm sau nhà.

Tôi yêu Mai từ ngày cả hai còn học chung trường đại học. Mai xinh đẹp, còn học giỏi nên không chỉ có tôi mà còn rất nhiều chàng trai khác theo đuổi em. Tôi tự biết sức mình ngoài sức học ra thì chẳng có gì bằng họ nên chỉ dám đứng từ xa nhìn em hoặc luôn đi phía sau bảo vệ em. Tất nhiên, tình cảm đơn phương đó của tôi Mai biết nhưng Mai không thể đáp lại, tôi hiểu và trong lòng Mai, tôi chỉ là một người anh, một người bạn.
Tôi tốt nghiệp trước Mai hai năm. Ra trường đi làm rồi nhưng tôi vẫn không rời mắt khỏi Mai, cứ rảnh ra một cái là tôi lại phi ngay về trường cũ để được nhìn thấy Mai. Mai cũng chuyển chỗ ở liên tục nên tôi cũng khó mà gặp được em ngoài trường học ra. Bạn bè tôi chẳng ai biết chuyện tôi thầm yêu Mai hết nên cứ mối mai hết người này đến người khác. Tôi cũng muốn thử lắm nhưng hình bóng Mai lại ùa về và rồi tôi quyết định, dù có ra sao, cũng sẽ đợi duyên phận. Nào ngờ…
Tốt nghiệp xong xuôi, Mai đã tìm đến tôi mà nói rằng Mai sẽ cho tôi có cơ hội được làm người yêu Mai. Rằng:
– Giờ thì em mới hiểu chỉ có anh là chân tình với em. Em quyết định rồi, nếu duyên phận đã mang anh đến thì em sẽ trân trọng anh.
Tôi mừng, mừng đến rơi nước mắt. Tôi không nghĩ sẽ có ngày mình có được Mai, được yêu Mai, được ôm Mai trong vòng tay thế này.

bi-kich-cua-nhung-nguoi-phu-nu-bi-chong-bo-doi-3

Tình yêu của chúng tôi được chừng 3 tháng thì mẹ tôi gọi điện báo rằng hai tháng nữa chú ở quê sẽ cho Tú, thằng em họ tôi đi ở riêng. Nghe đâu, cô dâu của nó là con gái một người rất có chức quyền. Bản thân tôi cũng khá thân thiết với Tú vì anh em nhiều sở thích giống nhau nhưng lâu quá rồi không gặp vì bận rộn nhiều công việc. Giờ nó tìm được hạnh phúc, tôi cũng mừng cho nó. Và tôi đang hớn hở định tới gặp Mai, ngỏ ý đưa Mai về ăn cưới cùng rồi tiện thể ra mắt luôn thì em:
– Em muốn chúng mình cưới nhau ngay anh ạ! Em không muốn chờ đợi lâu thêm nữa.

Tôi ngỡ ngàng trong sung sướng. Em đã đồng ý làm vợ tôi. Ngay lập tức tôi gọi điện về giục giã mẹ chuẩn bị trầu cau. Mẹ nói gấp quá sợ không kịp nhưng tôi nói bằng mọi giá phải cưới càng sớm càng tốt. Có lẽ tôi đã không thể hoãn cái sự sung sướng kia lại vì phải chờ đợi tình yêu, chờ đợi ngày có được Mai quá lâu rồi.
Đám cưới của chúng tôi được tổ chức trước khi đám cưới của Tú diễn ra 1 tháng. Cả họ nhà tôi ai cũng tất bật, hối hả vì hai chuyện vui đến cùng một lúc. Cưới được Mai, tôi như say trong men hạnh phúc, cười tít hết cả mắt nên đâu có để ý đến chuyện gì.
Đêm tân hôn…
Nhìn ga giường trắng tinh, tôi thoáng chút thất vọng. Nhưng rồi nghĩ rằng tình yêu mình dành cho Mai còn lớn hơn, ý nghĩa cái màng trinh mỏng manh ấy nhiều. Nhìn Mai đỏ hoe mắt, sợ làm Mai tổn thương, tôi chẳng hỏi nhiều về quá khứ của Mai, chỉ ôm Mai vào lòng, vỗ về Mai. Mai ôm chặt lấy tôi thì thầm:
– Ơn này của anh, suốt đời em không quên. Anh yên tâm, em sẽ dùng cả đời mình báo đáp anh, làm cho anh vui vẻ!
Tôi không hiểu sao Mai lại khách sáo với mình như vậy. Nhưng câu nói của em cũng làm tôi thấy vui lắm.
Cuộc hôn nhân của tôi khá êm đềm. Và đúng hẹn, vợ chồng tôi về quê ăn cưới Tú. Vợ chồng tôi về quê là ở nhà Tú vì nhà Tú rộng rãi, lại tiện lo cho việc cưới hỏi chứ sang nhà ông bà thì hơi chật chội. Cũng may mà lễ ăn hỏi với lễ đón dâu sát ngày nhau nên mọi thứ cũng tiện lợi hơn. Nhanh nhẹn, tháo vát nên tôi được mọi người giao cho nhiều nhiệm vụ quan trọng nên lúc nào cũng bận rộn bù đầu.

Ngày đón Vân, em dâu về, ai cũng thấy mừng cho Tú vì Tú đã một bước đặt chân vào cửa quyền cao chức trọng. Người ta nói giàu vì bạn, sang vì vợ mà. Nhưng tôi chẳng thấy ghen tỵ vì có được người vợ là Mai, tôi đã chẳng mong gì hơn nữa rồi. Chỉ có điều lúc quay sang Mai, tôi thấy em rơi nước mắt.
– Em sao vậy? Không khỏe ư? – Tôi ngập ngừng
– Không em thấy tủi thân thôi. Vì bản thân em không cho anh được những thứ thế kia?
Tôi cốc đầu vợ vì em có suy nghĩ vớ vẩn đó. Với tôi, em là tài sản quý nhất, vô giá nhất rồi.
Tôi bị mọi người chuốc rượu say bí tỉ nên chẳng nhớ mình về phòng bằng cách nào. Tới nửa đêm, cái bụng chướng nên vì bia rượu, buồn vệ sinh quá nên tôi tỉnh giấc đi vào phòng vệ sinh. Bất giác đưa tay sang bên cạnh, tôi bàng hoàng khi không thấy Mai đâu. Không hiểu nửa đêm nửa hôm rồi Mai còn đi đâu được nữa chứ. Định gọi điện thì điện thoại Mai để trên bàn, chẳng còn cách nào khác, tôi đành mở cửa đi tìm Mai.
Đang loay hoay chưa biết tìm Mai ở đâu thì Vân xuất hiện.
– Em đi đâu vậy? – Tôi hơi ngỡ ngàng
– Em… Em đi tìm chồng anh ạ! – Vân có vẻ buồn
Kì lạ thật, Mai biến mất, Tú cũng không thấy đâu. Đằng nào cũng đi tìm Mai nên tôi hộ tống Vân đi tìm Tú luôn. Chẳng hiểu sao, ruột gan tôi như có lửa đốt vậy.
Tìm khắp nhà không thấy, anh em tôi đành mò ra vườn và rồi… Trăng đêm nay cố tình hay vô ý mà sáng quá, và cái cảnh tượng trần trụi không thể đau đớn hơn ấy đập thẳng vào mắt tôi và em dâu. Mai, vợ tôi cùng Tú, chồng Vân đang quấn chặt lấy nhau ở đống rơm sau nhà.
Tôi sốc, thực sự sốc nặng, chuyện quỷ quái gì đang xảy ra thế này. Tôi lao thẳng vào túm cổ Tú lôi ra nhìn Mai bằng ánh mắt giận dữ. Còn Vân, nước mắt ngắn dài, quỳ gục trên nền đất lạnh. Chuyện này cũng không hay ho gì nên chúng tôi không làm ầm lên được. Thì ra Tú và Mai yêu nhau mà giấu diếm. Tú vì muốn lấy Vân đã chia tay Mai. Mai hận Tú nên tìm đến tôi để trả thù Tú. Và đêm nay, tình cũ không rủ đã đến. Tôi bước đi như kẻ mất hồn, còn Vân vẫn ngồi đó khóc nức nở. Hai kẻ kia cúi gằm mặt mặc lại quần áo. Tim tôi quặn thắt lại, nhục nhã, đau đớn. Bi kịch này vì đâu nên nỗi, kết quả này, tôi phải giải quyết sao đây?

Tìm kiếm nâng cao: