Sốc nặng khi biết lý do vợ cứ mang thai đến tháng thứ 3 là sảy khi vô tình nghe được vợ…

9:23 sáng 7 Tháng Mười Một, 2016

Nhìn máu chảy dài trên cặp đùi trắng nõn của em, tôi hốt hoảng. Gọi xe cấp cứu đưa em vào viện nhưng chẳng còn kịp nữa. Lại một lần nữa chúng tôi không giữ được con.

Tôi và em đến với nhau không phải do cả hai tự quen biết mà là do bố mẹ hai bên đưa lối dẫn đường. Bố mẹ tôi và bố mẹ em có giao tình đã nhiều năm qua. Lại nghe chuyện cả hai chúng tôi đã đến tuổi dựng vợ gả chồng rồi mà vẫn chưa tìm được một nửa cho mình nên quyết định ra tay giúp chúng tôi. Mà bố mẹ đã có kinh nghiệm rồi, ra tay thì nhất định gạo xay ra cám. Chúng tôi nhanh chóng có buổi hẹn hò đầu tiên.

Mới tiếp xúc với em được một, hai buổi nhưng tôi thấy rất quý mến em. Em dịu dàng, nhỏ nhẹ nhưng lúc cần thì cũng hoạt bát, năng động, đáng yêu lắm. Tôi thấy giữa mình và em có khá nhiều điểm tương đồng nên đã tin rằng, sự sắp xếp của bố mẹ chính là định mệnh dành cho mình. Sau 3 tháng quen biết, tôi lấy hết can đảm tỏ tình với em và kết quả khiến tôi quá ư hạnh phúc tột độ. Em gật đầu làm người yêu của tôi trong khi suốt thời gian qua, em không hề tỏ bất cứ cảm xúc lạ nào với tôi. Có thể em là cô gái sống nội tâm. Mà điều đó tôi sẽ tìm hiểu sau, bây giờ tôi phải tận hưởng những khoảnh khắc vui vẻ ở bên em đã.

Chúng tôi yêu nhau, bố mẹ hai bên mừng ra mặt. Bố mẹ tôi nhanh chóng chuẩn bị trầu cau sang nhà hỏi cưới em cho tôi. Cứ nghĩ quá vội vàng, tôi e ngại hỏi em thì sửng sốt trước câu trả lời đó:

– Anh yên tâm, em đã sẵn sàng làm vợ anh rồi!

ly-do-vo-cu-mang-thai-den-thang-thu-3-la-say

Một hôn lễ khá long trọng và hoành tráng được tổ chức. (Ảnh minh họa)

Một hôn lễ khá long trọng và hoành tráng được tổ chức. Khách khứa đến chúc mừng tấp nập hơn trảy hội. Em lộng lẫy, kiêu sa trong chiếc váy cô dâu làm tôi như hồn xiêu phách lạc. Đêm tân hôn, lại được chứng kiến sự trinh nguyên của em trên tấm ga giường trắng, tôi ôm chặt lấy em cười sung sướng mà không hề biết rằng, sau lưng tôi, giọt nước mắt em đang rơi.

Em có thai, tôi mừng hơn bắt được vàng. Bố mẹ tôi thì thở phào nhẹ nhõm. Em được nâng niu, chăm sóc rất kĩ. Thế mà bao nhiêu hy vọng của tôi, của gia đình tan biến hết khi đến tháng thứ 3 em bị hỏng thai. Nguyên nhân hỏng thai được thông báo là do thai yếu. Tôi nén đau buồn lại, động viên, an ủi em.

2 tháng nữa trôi qua…

Thấy em ôm miệng lao vào nhà vệ sinh nôn ọe khi ngửi thấy mùi thức ăn. Bằng kinh nghiệm của lần trước, tôi vui mừng biết rằng em đã có thai. Thật không ngờ, sau bao nhiêu cầu ước thì điều tôi mong mỏi cũng đã trở lại. Lần này, tôi bắt em không được động tay vào bất cứ việc gì trong nhà gì hết. Tôi muốn em phải được hoàn toàn nghỉ ngơi sau khi đi làm về. Cẩn thận là như thế, vậy mà…

Nhìn máu chảy dài trên cặp đùi trắng nõn của em, tôi hốt hoảng. Gọi xe cấp cứu đưa em vào viện nhưng chẳng còn kịp nữa. Lại một lần nữa chúng tôi không giữ được con. Đấy cũng là vào tháng thứ 3.

Hôm nay tôi đưa em về ngoại để mẹ vợ an ủi em, động viên em vì tôi thấy em suy sụp tinh thần quá. Chắc tại bữa trưa ăn hơi nhiều, tôi bị đau bụng nên chạy vội vào nhà vệ sinh. Chẳng biết vì đãng trí hay do số phận sắp đặt để tôi biết được chuyện động trời đó mà đi vệ sinh xong tôi quên xả nước, đậy nắp bồn cầu xuống rồi cứ thế đi ra ngoài nghe điện thoại. Để rồi khi nhớ ra, tôi phải quay vội lại vì nhanh không xấu hổ thì…

– Em không thể làm chuyện có lỗi với chồng em nữa. Chuyện hỏng thai hai lần này đều là do em và anh không cẩn thận khi gần gũi nhau. Mà sao cứ đến tháng thứ 3 là anh lại tới tìm em như vậy? Nếu em không lo lót tiền thì bí mật của chúng ta đã bị bại lộ rồi. Em đã có chồng, chồng em cũng rất tốt với em anh ạ. Chúng mình dừng ở đây thôi.

Tiếng em vọng ra từ nhà vệ sinh làm tim tôi đau thắt lại. Tai tôi vừa nghe được chuyện khủng khiếp gì vậy chứ. Em cứ đến tháng thứ 3 là sảy thai, lý do hóa ra là vì như thế này đấy ư? Tôi cười mà tim vỡ vụn thành từng mảnh. Em đã yêu ai trước khi yêu tôi mà tôi giống gã khờ chẳng hề hay biết. Tình yêu em dành cho tôi là giả dối, vậy có khi nào sự trinh nguyên kia cũng là đồ giả sao? Tôi bước đi như kẻ mất hồn, quên luôn cả cái chuyện xấu hổ vì đi vệ sinh quên xả nước bởi nỗi tủi nhục, sự uất hận đã lấp đầy tâm trí tôi rồi. Phải làm gì với cuộc hôn nhân mình luôn tôn thờ này, tôi cũng không biết nữa. Chỉ biết hai từ tha thứ là quá khó với tôi mà thôi.

Tìm kiếm nâng cao: