Rụng rời khi bắt quả tang chồng và bồ không 1 mảnh vải che thân

9:20 chiều 29 Tháng Hai, 2016

Tôi đạp cửa xông vào, tôi không thể kiềm chế nổi, sẵn có cặp lồng canh còn nóng, tôi mở nắp hất hết vào mặt cô gái đó, làm cô ta kêu ầm lên, rúm ró sợ hãi nấp sau chồng tôi.
Tôi và chồng kết hôn được gần 6 năm nay, có với nhau hai đứa con kháu khỉnh, đáng yêu. Tôi và anh ấy quen rồi yêu nhau từ khi còn học đại học. Hai đứa cùng quê, bố mẹ cũng căn bản nên từ lúc yêu chúng tôi đã được gia đình hai bên đồng ý, thậm chí còn vun vén vào nữa.

Sau khi ra trường 1 năm thì chúng tôi làm đám cưới. Kết hôn mới mấy năm nhưng chúng tôi đã có nhà 4 tầng mặt phố, gia đình “có nếp có tẻ” cả nên bố mẹ hai bên đều rất mừng và tự hào.

Tôi làm giáo viên cấp 3 ở huyện còn chồng tôi làm kỹ sư xây dựng nay đây mai đó. Chồng tôi là một người đàn ông đẹp trai, cao to, ăn nói có duyên. Mặc dù vợ chồng không ở gần nhau nhưng tối nào chồng cũng gọi điện về cho tôi để nói chuyện với các con. Vì thế nên tôi luôn tin tưởng ở chồng mình.

Lần nào cũng vậy, anh về hơn 1 tuần rồi lại đi. Những ngày sau đó là cảm giác trống vắng, nhớ mong đến dịp kế tiếp chồng trở về. Cuộc đời đúng là không cho ai trọn vẹn cái gì. Người ta cơm áo không đủ đầy nhưng luôn có chồng con bên cạnh, còn tôi thì ngược lại.

Vì thế, tôi trân trọng lắm những khoảnh khắc cả nhà được bên nhau. Bởi tôi – như nhiều người nhận xét – là một người phụ nữ của gia đình, luôn hết mực yêu thương con và tin tưởng hoàn toàn vào chồng, xem anh là bờ vai vững chãi để dựa vào cả cuộc đời.

Những tưởng cuộc sống vợ chồng sẽ cứ trôi đi như vậy, không sóng gió nhưng có một chuyện đã xảy ra làm tôi đau đớn vô cùng.

rung-roi-khi-bat-qua-tang-chong-va-bo-khong-1-manh-vai-che-than

Tôi đạp cửa xông vào, tôi không thể kiềm chế nổi, sẵn có cặp lồng canh còn nóng, tôi mở nắp hất hết vào mặt cô gái đó, làm cô ta kêu ầm lên, rúm ró sợ hãi nấp sau chồng tôi. (Ảnh minh họa).

Hôm qua, vì nhớ chồng, và cũng thương chồng nên tôi dự định bí mật bắt xe vào nơi chồng làm để anh bất ngờ. Trước khi đi tôi còn cẩn thận mua gà về nấu món canh gà màn anh yêu thích, rồi cần thận cho vào cặp lồng mang đi. Tôi hí hửng, đầu nghĩ chắc chắn rằng khi anh nhìn thấy tôi sẽ vui mừng lắm, anh sẽ khen món canh tôi nấu, rồi hai vợ chồng sẽ lao vào nhau, vì nhớ cái cảm giác lâu ngày không được động chạm đó.

Đến nơi tôi rón rén bước đến phòng trọ của chồng, ghé mắt nhìn qua cửa sổ thấy anh ấy đang cởi trần nằm trên giường. Tôi định đẩy cửa đi vào thì bất ngờ một cô gái không mảnh vải che thân đi ra từ phòng tắm đến gần chỗ chồng tôi nằm rồi bảo: “Anh à, mình yêu xong rồi đi luôn nhé. Em thích cái túi chà nen ấy lắm. Mấy hôm nay em mất ăn mất ngủ vì nó. Anh mà không lấy nó về cho em luôn là em ốm luôn đó”.

Chưa kịp trấn tỉnh, chồng tôi cợt nhả với cô gái đó rồi kéo luôn cô ta xuống giường nói: “Ừ, cưng muốn gì anh cũng chiều. Giờ thì yêu anh đã nào”.

Không để cho hai kẻ trơ trẽn đó kịp làm gì, tôi đạp cửa xông vào, tôi không thể kiềm chế nổi, sẵn có cặp lồng canh còn nóng, tôi mở nắp hất hết vào mặt cô gái đó, làm cô ta kêu ầm lên, rúm ró sợ hãi nấp sau chồng tôi. Chồng tôi nhìn thấy tôi ú ớ không nói nên lời.

Chẳng hiểu sao, lúc đó tôi lại đủ bình tĩnh để còn dọa tiếp hai kẻ đó “Giữ nguyên hiện trạng cho tôi. Để tôi gọi công an, chính quyền đến lập biên bản. Sếp của anh nữa, để tôi gọi ông ấy đến đây giải quyết”.

Cô gái kia nghe đến công an sợ quá quỳ van xin tôi tha thứ. Chồng tôi vội vàng chạy đến kéo tôi ngồi xuống bảo bình tĩnh nhưng làm sao tôi có thể tha thứ được. Giờ tôi đang vô cùng chán nản, mất hết lòng tin vào chồng, tôi không ngờ anh lại có thể làm điều đó với tôi. Giờ tôi phải làm sao? Tôi có nên tha thứ cho người chồng phản bội?

Tìm kiếm nâng cao: