Đêm trước cưới một ngày, người yêu cũ tới xin ngủ cùng 1 đêm và sự thật 1 năm sau tôi mới vỡ lẽ

9:07 chiều 21 Tháng Mười Một, 2016

Cánh cửa mở ra, mắt tôi trợn tròn, miệng há hốc khi người đứng trước mặt mình là em. Vừa thấy tôi, em liền ôm chặt lấy tôi mà rơi nước mắt.

Tôi và em chia tay. Lúc em cầm tay tôi nói câu:

– Em cần có một cuộc sống tốt hơn, có thể lo được cho cả gia đình em.

Thì lúc ấy tôi biết, đã đến lúc tôi nên buông em ra khỏi tình nghèo khó này.

Tôi và em yêu nhau đã được 2 năm. Em là người con gái mà ở nơi đây, chẳng có ai chê trách được. Bản thân chúng tôi cũng đã sớm thuộc về nhau, chỉ còn đợi ngày cưới gả nữa thôi. Thế mà đùng một cái, em nói chia tay để đến với một tình yêu khác đủ đầy, tốt đẹp hơn, tương lai sáng lạng hơn. Tôi đau, đau lắm. Khi ấy tôi chỉ muốn dang tay cho em một cái tát vì tội tham giàu phụ nghèo. Nhưng bản thân tôi cũng là người có lỗi khi không thể lo được cho em những thứ mà em mong muốn. Vậy thì em đi tìm người khác hơn tôi cũng có gì là sai đâu.

Nuốt nước mắt vào trong, tôi nắm chặt tay em, chúc em được hạnh phúc, có một cuộc sống tốt hơn bên người mà em đã chọn.

Nhìn em bước đi bên người con trai ấy, tim tôi vỡ ra thành từng mảnh. Tôi còn yêu, còn thương em quá nhiều mà bản thân lại không biết làm gì để giữ em lại. Bố mẹ tôi đành an ủi, thôi thì cũng đành nghĩ như có duyên mà không có phận vậy.

Em không nói, cũng không mời tôi đến dự đám cưới của mình. Tôi không trách em, cũng hiểu vì sao em làm như vậy. Có lẽ, em sợ tôi không chịu được cú sốc ấy hoặc sợ rằng chồng em nhìn thấy tôi sẽ thấy không vui. Em đã là người yêu cũ của tôi rồi. Nào ngờ đêm hôm ấy…

dem-truoc-cuoi-mot-ngay-nguoi-yeu-cu-toi-xin-ngu-cung-1-dem-va-su-that-1-nam-sau-toi-moi-vo-le

Vừa thấy tôi, em liền ôm chặt lấy tôi mà rơi nước mắt. (Ảnh minh họa)

Đang chuẩn bị đi ngủ thì có tiếng gõ cửa phòng trọ. Tôi thấy lạ vì không hiểu ai đến tìm mình giờ này, mà có đến thì cũng phải báo trước chứ. Chỉnh lại quần áo, tôi ra mở cửa với sự bực bội vì cơn buồn ngủ bị cắt ngang. Cánh cửa mở ra, mắt tôi trợn tròn, miệng há hốc khi người đứng trước mặt mình là em. Vừa thấy tôi, em liền ôm chặt lấy tôi mà rơi nước mắt. Em sắp là gái có chồng, tôi chẳng dám động chạm vào người em. Nhưng em cứ đứng đó rơi nước mắt, buộc lòng tôi phải đưa em vào nhà.

– Ngày mai em lấy chồng rồi, sao giờ này còn xuất hiện ở đây? – Tôi đưa em ly trà nóng, hỏi han với nét mặt lo lắng

– Phải, chính vì ngày mai em lấy chồng rồi nên đêm nay, em muốn được ở cùng với anh đêm cuối cùng.

Tôi chẳng dám tin vào những gì mình được nghe thấy.

– Em… Em đang đùa anh đấy ư? Thôi cũng khuya rồi, em về mau đi kẻo người ra hiểu lầm. – Tôi ngại ngùng, giục giã

Tôi vừa dứt lời thì em chạy vọt ra đóng chặt cửa lại. Em tự trút bỏ hết quần áo trên người khiến tôi hốt hoảng. tôi nhanh chóng tránh đi thì em lao theo giữ chặt tôi lại.

– Chúng mình cũng đã không còn xa lạ gì nhau. Đêm nay, chỉ một đêm nay em muốn thuộc về anh một lần cuối. Vì rằng ngày mai, em đã vĩnh viễn thuộc về người khác nữa rồi.

Em khóc, tôi sợ nhất là em khóc. Lau nước mắt cho em, em ôm chặt lấy tôi. Thú thực, khi ấy tôi không thể nào nghĩ nhiều hơn nữa. Tôi vẫn còn yêu em, yêu rất nhiều nên đã bất chấp làm ra cái chuyện tồi tệ đó. Chúng tôi đến với nhau lần cuối thật điên cuồng và trần trụi. Đến khi bản năng qua đi, tôi mới giật mình kinh hãi:

– Em ơi, ngộ nhỡ có thai…

– Đó là chuyện của em thôi. Anh yên tâm.

Rồi em bỏ tôi lại với những tàn tích, nhanh chóng mặc lại quần áo ra về. Tôi thấy bản thân mình thật ngu dại, tồi tệ, đáng khinh bỉ. Tôi thật sự không hiểu lý do vì sao em lại làm như vậy với mình. Tôi không muốn nghĩ nhiều hơn đến em nữa vì sợ sẽ tiếp tục làm ra những chuyện khủng khiếp hơn. Một lần đã là quá đủ rồi. Tôi lao vào công việc như một kẻ điên và xin chuyển công tác đi nơi khác. Một năm sau đó…

Trở lại chốn cũ, người xưa cũng không còn. Chỉ là tức cảnh nhớ người, tôi lang thang đến công viên nơi có nhiều kỉ niệm thì… Không biết ông trời trêu ngươi thế nào, tôi gặp lại em. Em đang dắt theo một thằng nó, nhìn nó, tôi ngỡ ngàng. Chao ôi sao mà nó có nhiều nét giống tôi đến như vậy. Chợt nhớ tới cái đêm chúng tôi bên nhau, tôi đã không kiềm chế được lòng mình, lao đến chỗ em, kéo em lại hỏi:

– Thằng nhỏ này là con em đấy ư? Sao nó lại… có nét tựa như anh vậy. Đêm cuối chúng mình bên nhau không có bảo vệ. Hay là em… – Tôi ấp úng

– Phải, nó là con anh. Em xin lỗi vì đã lợi dụng anh. Chồng em bị vô sinh nhưng không muốn cho ai biết. Bố mẹ anh ấy quá mong cháu. Anh ấy sợ bố mẹ sốc nên đã cho phép em tự đi kiếm con. Cuộc sống của em hiện tại rất ổn. Ông bà thương cháu, anh ấy cũng rất thương em. Nếu anh còn nghĩ cho em thì xin anh giữ kín bí mật này.

Em nhìn tôi bằng đôi mắt ngấn nước. Yêu cầu của em thực sự vượt quá sức chịu đựng của tôi. Tôi đã có con, một thằng bé kháu khỉnh thế này mà phải làm ngơ như không có. Nhưng nếu nói ra, em khổ, tôi cũng mang tiếng. Tôi nên chấp nhận nín nhịn như em nói hay bỏ qua tất cả vì mẹ con em đây?

Tìm kiếm nâng cao: