Chấp nhận làm nhân tình gái già để có tiền lấy vợ trẻ

11:06 sáng 12 Tháng Mười Hai, 2016

Số tiền đó có thể giúp tôi mua một căn nhà, cưới Quỳnh và cho cô ấy một gia đình yên ấm.

Tôi và Quỳnh yêu nhau ba năm, cô ấy rất đáng yêu, da trắng, mặt xinh, dáng vóc nhỏ nhắn. Chúng tôi yêu nhau nghiêm túc, một lòng hướng đến tương lai. Không ngờ cách đây gần một năm, tôi bị chẩn đoán mắc ung thư vòm họng.

Kể từ đó trở đi, tôi phải nằm theo dõi trong bệnh viện, cô ấy phải đi làm, từ 5h sáng đã nấu cháo để sẵn cho tôi, nghỉ trưa tranh thủ vào thăm tôi. Tối về ăn vội bát cơm, tắm rửa thay quần áo lại vào trò chuyện với tôi, không muốn tôi nghĩ quẩn.

Trong ba ngày đầu nằm viện, một lần trở mình tôi nghe thấy cô ấy van xin bác sĩ, xin ông ấy nhất định phải cứu tôi, dù tốn bao nhiêu tiền cô ấy cũng sẽ cố gắng chi trả. Thậm chí cô ấy còn định bán thận để cứu tôi. Tôi thấy vậy liền ôm cô ấy và nói “Tại sao em lại ngốc như thế?”. Lúc này, cô ấy nói: “Em không cho anh chết, nếu anh chết làm sao em sống được một mình, em thà chết để anh sống”.

Có lẽ là tình cảm của Quỳnh đối với tôi quá sâu sắc, cảm động ông trời, ngày thứ tư nằm viện, đột nhiên bác sĩ chạy tới nói rằng kết quả xét nghiệm của tôi bị nhầm lẫn với người khác, tôi bị chẩn đoán sai.

chap-nhan-lam-nhan-tinh-gai-gia-de-co-tien-lay-vo-tre
Trong sổ tiết kiệm của tôi giờ đây có tiền tỷ, nhưng tôi đã mất Quỳnh mãi mãi (Ảnh minh họa)

Giây phút đó, cả tôi và Quỳnh đều vỡ òa trong hạnh phúc, tôi ôm chặt cô ấy vào lòng và thề với lòng mình sẽ yêu thương cô ấy thật nhiều, khiến cô ấy là người con gái hạnh phúc nhất trên đời.

Tuy vậy, không có gì dễ dàng, tiền lương của tôi vẫn cứ thấp như vậy, tôi và cô ấy ở chung một chỗ, miễn cưỡng thì cũng được gọi là thoải mái nhưng không thể dư dả, không thể mua nổi một căn nhà ở thành phố. Nguyện vọng cho Quỳnh một đám cưới mà cô ấy hằng mơ ước dần dần nằm ngoài tầm với.

Ngày đó, công ty cử tôi ra sân bay đón Khánh Diệp, giám đốc của công ty đối tác trong miền Nam, là một phụ nữ hơn 40 tuổi, nhan sắc mặn mà, quyến rũ, sang trọng. Mặc dù là một giám đốc chức cao vọng trọng nhưng người phụ nữ này rất ôn hòa, khiêm tốn, luôn luôn mỉm cười khi lắng nghe tôi giới thiệu về những điểm đến thú vị ở thành phố Hạ Long.

Qua vài ngày đón tiếp, tôi và Diệp đã thân thiết hơn nhiều. Một buổi tối đi ăn cùng nhau, Diệp bất chợt nói rằng: “Nhìn cậu thực sự rất giống mối tình đầu của tôi”. Tôi nghe thế vô cùng lúng túng, nóng bừng mặt, khi chưa kịp nói gì thì đã thấy Huyền đẩy sang phía tôi một hợp đồng.

Tò mò mở ra xem, tôi điếng người khi Huyền trực tiếp đề nghị, nếu tôi chấp nhận làm tình nhân của cô ấy, theo cô ấy ba tháng thì tôi sẽ nhận được số tiền là 1,5 tỷ. Khoảnh khắc đó, suy nghĩ của tôi không ngừng xoay chuyển.

Số tiền đó có thể giúp tôi mua một căn nhà, cưới Quỳnh và cho cô ấy một gia đình yên ấm. Cả hai đứa sẽ không còn phải ở trọ tạm bợ trong những ngôi nhà đi thuê lại nữa. Tuy vậy, chỉ cần nghĩ đến việc phản bội lại tình cảm của Quỳnh, lòng tôi đau như dao cắt.

Lúc này Diệp nói thêm, cô ấy chỉ muốn mơ một giấc mơ, bởi mối tình đầu của cô ấy bị tai nạn qua đời đã lâu, chỉ cần tôi theo cô ấy ba tháng. Hết hạn, cô ấy tuyệt đối sẽ không dây dưa, không liên lạc, không bao giờ gây sức ép với tôi. Nói xong, Diệp khóc nức nở, khiến tôi thực sự thương cảm. Sau mấy ngày suy nghĩ, tôi quyết định trở thành tình nhân của Diệp.

Lần đầu tiên theo Diệp đi chơi xa, tôi thấp thỏm lo âu rất lâu. Cũng may là Quỳnh tuyệt đối không hoài nghi tình cảm của tôi. Tôi nói dối là phải đi công tác vài ngày, Quỳnh không hề nghi ngờ mà còn chuẩn bị quần áo cho tôi một cách chu đáo.

Người ta nói không sai, vụng trộm thì kích thích, mỗi lần qua lại với Diệp, tôi có cảm giác tôi thực sự là mối tình đầu của cô ấy. Chúng tôi điên cuồng lao vào nhau trong say mê, bất chấp tất cả. Ngày qua ngày, tôi cũng không muốn dứt khỏi thứ đam mê nhục dục quấn quít này.

Tuy nhiên, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lộ ra, một buổi tối khi tôi về nhà, Quỳnh gần như phát điên, ném vào mặt tôi bản hợp đồng làm tình nhân mà tôi và Diệp đã trao đổi.

Cô ấy không thể tiếp nhận nổi một giao dịch bẩn thỉu như vậy. Tôi mở miệng định giải thích nhưng Quỳnh lấy tay bịt chặt tai, cô ấy nghiến răng nghiến lợi nhả từng chữ: “Nghe anh giải thích, lỗ tai của tôi cũng dơ bẩn theo”. Đêm đó, Quỳnh thu dọn đồ đạc, rời khỏi chỗ trọ của hai đứa.

Từ khi Quỳnh bỏ đi, tôi không thể gặp được cô ấy, cô ấy bỏ việc làm tại công ty cũ, đổi số điện thoại. Tôi gọi điện về nhà cô ấy, người nhà cô ấy nghe điện thấy là tôi cũng vội vã cúp máy.

Sau ba tháng làm tình nhân, Diệp vô cùng giữ lời hứa, cô ấy chuyển tiền vào tài khoản của tôi, tuyệt đối không liên lạc lại. Trong sổ tiết kiệm của tôi giờ đây có tiền tỷ, nhưng tôi đã mất Quỳnh mãi mãi.

Mỗi đêm, trước mắt tôi đều hiện lên khuôn mặt đẫm nước mắt của cô ấy, tôi biết cho dù tôi có bao nhiêu tiền, tôi cũng sẽ không có lại được người con gái dám dùng cả mạng sống để cứu tôi nữa.

Tìm kiếm nâng cao: