Vô phúc lấy phải ông chồng thích sống “tầm gửi”

7:14 chiều 10 Tháng Một, 2016

Ngay từ khi tôi công khai chuyện yêu Thức, bạn bè thân thì thẳng thắn khuyên tôi nghĩ lại, con bạn bè không thân thì xì xầm sau lưng, chả hiểu nghĩ gì mà yêu một người như thế.

Chính tôi cũng không thể lý giải được vì sao tôi lại yêu mê mệt Thức. Trong khi Thức thực sự chẳng có gì đáng để so sánh với tôi. Thức tốt nghiệp khoa mỹ thuật, bản chất nghệ sỹ khiến Thức luôn luôn có vẻ lãng tử, hào hoa khiến tôi say đắm. Tôi luôn nghĩ, Thức hợp với việc giảng dạy hoặc nghiên cứu hơn, nhưng Thức nói, anh có tuổi trẻ, anh sẽ dùng cả tuổi trẻ để sống với đam mê nghệ thuật của anh.

Tôi chấp nhận mọi thứ thuộc về Thức, cũng bởi quá yêu anh. Lúc đó, tôi đang là nhân viên trong một tập đoàn Thực phẩm chức năng có vốn nước ngoài, tuy công việc áp lực và cạnh tranh cao nhưng thu nhập rất khá, lương thưởng mỗi tháng không dưới 15 triệu.

Yêu nhau gần 1 năm, chúng tôi tính đến chuyện kết hôn. Khi Thức đưa tôi về nhà anh, mọi người đều ưng tôi ra mặt, bố mẹ Thức còn nhiệt tình nói tới chuyện đám cưới, chuyện sau này, nói chung thấy mình được tiếp đón thế tôi cũng rất vui.

Nhưng ngược lại, khi tôi đứa Thức về nhà mình thì nhận được sự phản đối mạnh mẽ từ bố mẹ tôi. Nhất là mẹ, mẹ tôi nói: “Đàn ông đàn ang gì nhìn như nửa mùa, tao không biết nó nghệ sỹ, nghệ xiếc gì, nhưng cứ lông bông thế, lấy về rồi khổ”. Tôi phải động viên mãi, thuyết phục mãi, cuối cùng giở bài ngang bướng, tôi nói nếu không cho tôi lấy Thức, tôi cũng tuyệt đối không lấy ai.

Cuối cùng, mẹ tôi cũng phải chịu thua, đúng là bố mẹ chẳng bao giờ thắng nổi con cái cả. Đám cưới diễn ra tưng bừng sau đó không lâu.

Kết hôn xong, vì nhà Thức đông anh em nên chúng tôi ra ở riêng. Tôi thuê một căn hộ trong khu tập thể, cũng khá rộng rãi và thoáng đãng. Tuần trăng mật, 2 chúng tôi bay vào Nha Trang 1 tuần, phải nói, đây là thời gian ngọt ngào và hạnh phúc nhất của tôi. Trước khi tôi trở về, và nếm trải những mặt trái của cuộc hôn nhân.

vo-phuc-lay-phai-ong-chong-thich-song-tam-gui
Ảnh minh họa

Không lâu sau khi cưới, tôi bắt đầu trải nghiệm cảm giác hàng ngày phải tính toán chi tiêu cho cuộc sống gia đình. Từ tiền thuê nhà, điện nước, tiền mạng, tiền sinh hoạt phi, xăng xe… trăm thứ phải dùng đến tiền. Lúc này, tôi mới ngỡ ra, chồng tôi chẳng làm ra đồng nào, chỉ thỉnh thoảng lắm, anh mới bán được 1 vài bức tranh, nhưng chả đáng bao nhiêu tiền, vì nói thẳng, chồng tôi không phải dạng tài năng xuất chúng gì cho cam. Hơn nữa, anh còn quá trẻ, tên tuổi cũng chưa có gì.

Thức nói, tôi phải cho anh thời gian, anh sẽ trau dồi tay nghề, sẽ vẽ những bức tranh giá trị, sẽ mở triển lãm, khi đó, tôi không phải lo lắng gì về vấn đề kinh tế nữa. Tôi vẫn hy vọng và tin tưởng vào chồng nên vẫn ra sức động viên anh.

Nhưng rồi, càng ngày tôi càng nhận ra, cái ngày chồng tôi khiến tôi không phải lo lắng gì còn xa tít tắp, mà thực tế thì đập vào mắt hàng ngày. Ngày trước còn độc thân, tôi sống dư dả với đồng lương của mình bao nhiêu thì giờ đây phải chắt bóp bấy nhiêu. Nhất là từ khi tôi sinh con đầu lòng, vì không có nhiều thời gian làm việc nên lương của tôi giảm xuống, chỉ có nguyên lương cứng mà thôi. Chồng tôi thì vẫn lông bông nay đây mai đó…tìm cảm hứng sáng tác. Mọi lo lắng đều đổ dồn vào tôi. Lúc này tôi mới bắt đầu thấy chán nản.

Mấy lần nói chuyện với chồng, tôi khuyên anh nên chuyển sang giảng dạy đi, như thế vừa giữ nghề, vừa có thời gian cho gia đình lại vừa có thu nhập, nhưng chồng tôi nhất định không nghe. Còn mắng tôi nông cạn, chỉ biết có tiền, tiền, anh nói, làm nghệ thuật mà như thế thì vứt.

Tôi nóng máu, gào lên với chồng: “Vậy anh mang tranh của anh đi đổi sữa cho con đi, trả tiền thuê nhà cho tôi đi, tiền con ốm đi viện, thuốc thang, cháo lão… anh xem từ ngày cưới nhau về, anh đã đưa vợ con được một đồng nào chưa?”. Thức chả thèm đáp lời, anh đeo giá vẽ bỏ đi biền biệt 2 ngày mới về.

Giờ tôi mới thấy ân hận, giá mà ngày xưa tôi thực tế hơn thì giờ đã không nên nỗi. Tôi nhận ra, Thức thực ra có suy nghĩ an phận, anh ta thấy tôi làm ra tiền nên cứ mặc tôi lo liệu, càng ngày càng thiếu trách nhiệm với gia đình. Tôi chán lắm nhưng không thể nói ra với ai. Bố mẹ chồng thì không thể rồi, bố mẹ đẻ lại càng không, ai bảo ngày trước tôi cứng đầu cứng cổ, giờ tôi phải chịu thôi. Nghĩ mà nản quá, tôi không biết làm thế nào nữa, có chồng mà cứ như không vậy.

Tìm kiếm nâng cao: