Từ lúc chửa đến sau sinh 3 tháng trời, mình vẫn không thể tin được điều mẹ chồng đã làm cho mình

2:33 chiều 28 Tháng Ba, 2017

Tóc tai thì rũ rượi, mỡ thừa khắp nơi, quần áo thì nhếch nhác. Gái một con như mình mà thảm hại quá.

Gia đình nhà chồng mình vốn muộn cháu nên khi biết tin mình có bầu, ai cũng vui lắm. Mẹ chồng mình chăm sóc mình rất cẩn thận, hàng ngày bà tự tay chuẩn bị rất nhiều đồ ăn bổ dưỡng cho mình. Mẹ chồng mát tay nuôi nên mình từ 45kg tăng dần lên ngưỡng 70 kg trong sự ngỡ ngàng của mọi người. Các đường nét trên khuôn mặt mình đều bị vỡ, chân tay thì phù nề, nhiều khi nhìn trong gương mà mình không còn nhận ra nổi bản thân.

Mẹ chồng mình lúc nào cũng động viên mình cố gắng ăn nhiều một chút để con khỏe. Vì không muốn phụ lòng mẹ đã nấu nên dù có không muốn ăn mình cũng cố gắng. Mấy tháng đầu mình nghén không ăn được, gầy xanh xao ai cũng xót. Mẹ chồng liên tục đổi vị để mình không thấy chán mà ăn được thêm một chút.

Lúc mình hết nghén mẹ vui lắm, bữa nào mẹ chồng cũng kì công chuẩn bị đồ ăn cho mình. Cả bữa cơm mình cảm tưởng mẹ chồng chỉ giám sát xem mình có ăn hết chỗ thức ăn không thôi.

tu-luc-chua-den-

(Ảnh minh họa)

Mình có ý nhắc khéo chồng nói với mẹ về chế độ ăn. Nhưng anh chưa kịp nói hết câu thì mẹ đã mắng té tát…mọi lý lẽ của bà đều là vì con khỏe. Chồng mình lặng lẽ rút vào phòng mà không dám nói câu gì thêm.

Từ ngày mình có bầu, lại có thói quen ăn đêm, cứ đến đêm bụng lại đói cồn cào không thể nào nhịn được. Chồng cứ mua đồ ăn thì mình đều ăn ngấu nghiến một lúc là hết. Mình nghén đồ ngọt nên dù biết rất dễ béo nhưng cứ nhìn thấy đồ ăn là mình lại không cầm được lòng.

Lúc chửa mình bị tự ti về cân nặng nên chẳng mấy khi dám gần chồng. Lúc đầu anh còn động viên an ủi, bụng mỡ xinh đáng yêu. Nhưng lâu dần nhìn mình phát tướng thì chán nản “thế này thì mai kia làm sao lấy lại dáng được”. Nhiều lúc mình nũng nịu nằm gối đầu lên tay chồng thì anh lại gạt phắt ra kêu nặng, rồi cầm gối ra ghê sofa ngủ.

Tháng thứ 6 mình suýt bị sảy nên sau đó mẹ chồng bắt mình không được vận động nhiều. Cả ngày mình chẳng phải động chân làm gì, chỉ ăn rồi ngủ nên cân nặng của mình cứ nhích nhích từng số một.

Ngày mình đau đẻ, nhìn cảnh ông chồng nhỏ con đi vào viện cùng mình mà ai cũng bật cười. Mình đau quá vịn vào người chồng mà cảm tưởng anh lung lay muốn đổ. Thảm hại hơn là chồng không đủ sức để bế mình từ giường mổ sang mà phải nhờ người khác cùng khiêng. Mình đau lắm nhưng cũng không khỏi phì cười.

Sau sinh mình ít sữa nên mẹ chồng lại càng bắt phải ăn thật nhiều. Cơm bà phải nèn chặt cứng, canh móng giò rồi đủ các món lợi sữa… Bữa nào cố được thì mình ăn hết, còn hôm nào mà bỏ lại thì kiểu gì cũng được bà lườm nguýt. Người ta chỉ lên cân lúc chửa thôi, còn mình thì lên cân cả sau sinh nữa.

Giờ mỗi lần nhảy lên cái cân là lòng mình lại thêm sầu. Nhìn những cái ảnh thời con gái với vóc dáng siêu chuẩn khiến cho mình thèm muốn. Mình đẻ xong đã 3 tháng rồi mà ra đường mọi người vẫn hỏi mình “chưa đẻ à?”, “đã chửa đứa thứ hai rồi cơ à, nhanh thế”. Mình chỉ còn biết cười trừ mà không biết trả lời thế nào. Mỗi lần mở tủ quần áo ra lại đóng lại, chẳng vừa cái nào, ngậm ngùi đành phải mặc lại áo bầu.

Tóc tai thì rũ rượi, mỡ thừa khắp nơi, quần áo thì nhếch nhác. Gái một con như mình mà thảm hại quá. Giờ mình làm thế nào để có thể giảm cân được đây mọi người ơi? Làm thế nào để mẹ chồng mình chỉ chăm vào cháu thôi, đừng chăm vào “con heo mẹ” này nữa???

Tìm kiếm nâng cao: