Tân hôn xong, vợ để lại tờ 200 ngàn rồi đi biệt tích và cuộc tái ngộ 5 năm sau tôi mới hiểu vì sao em làm vậy

8:29 chiều 3 Tháng Mười Một, 2016

Sau 5 năm gặp lại vợ tôi mới hiểu vì sao đêm tân hôn hôm đó em lại để lại tờ 200 ngàn rồi bỏ đi biệt tích như thế. Nếu tôi là Linh có lẽ tôi cũng hành động như em rồi.

Ngày nhận được cái gật đầu đồng ý lấy tôi của Linh, tôi vui mừng khôn xiết. Người con gái tôi theo đuổi, yêu đương bao năm giờ sắp thuộc về mình rồi. Linh không xinh đẹp nhưng em rất duyên và dịu dàng. Chính những ưu điểm đó của em đã khiến tôi mê đắm em đến điên dại, lúc nào tôi cũng muốn được làm chồng em càng sớm càng. Và rồi hôn lễ của chúng tôi được dự định tổ chức vào 2 tháng sau.

Ngày cưới tôi chỉn chu trong bộ váy và bó hoa hồng đỏ thắm đến rước Linh về nhà. Hôm nay em đẹp quá, nhìn nụ cười hạnh phúc của Linh là tôi muốn che chở cho em cả đời rồi. Nhất định là thế, vì tôi là chồng em mà. Tôi phải làm được điều đó.

Đám cưới kết thúc, tôi để vợ ở nhà nghỉ ngơi mà đi nhậu với tụi bạn nốt buổi tối. Về nhà mới có gần 10h thôi nhưng tôi cũng khá say rồi. Vừa nhìn thấy vợ nằm ngủ trong bộ dạng rất khiêu gợi, tôi lao tới đòi tân hôn em ngay mặcdù người rất bẩn và nồng nặc mùi rượu. Men rượu cùng cảm giác sung sướng được làm chồng Linh khiến tôi hào hứng tân hôn điên cuồng không quan tâm gì cả. Tân hôn chán chê, tôi lăn ra ngủ từ bao giờ không hay.

Sáng hôm sau tỉnh dậy thấy nắng đã chiếu vào tận giường của mình rồi. Ngó đồng hồ đã 9h sáng vậy mà vợ không gọi tôi dậy, có lẽ hôm qua uống nhiều rượu khiến đầu tôi căng như dây đàn. Vội đi khắp nhà tìm vợ nhưng không thấy em đâu, gọi điện thì thuê bao bực dọc tôi vào phòng mặc quần áo đi lần vợ thì thấy tờ 200 ngàn và 1 mảnh giấy nhớ để ở bàn trang điểm em để lại.

tan-hon-xong-vo-de-lai-to-200-ngan-roi-di-biet-tich

Tôi vào phòng mặc quần áo đi lần vợ thì thấy tờ 200 ngàn và 1 mảnh giấy nhớ để ở bàn trang điểm em để lại (ảnh minh họa)

Cầm tờ giấy đó lên tôi choáng váng thấy dòng chữ này hiện lên trước mắt mình: “Chúng ta chia tay nhé, em trả lại anh 200 ngàn đó. Lúc nào anh lấy vợ mới thì anh đừng làm điều này với cô ấy!”. Không hiểu chuyện gì xảy ra và ẩn ý trong lời nhắn của vợ là gì tôi lấy xe sang nhà mẹ vợ tìm nhưng em không về. Cả ngày hôm đấy, tôi đi khắp nơi mọi chỗ Linh có thể đến nhưng không thấy em đâu cả. Bất lực tôi tự đấm vào ngực mình bật khóc. Tại sao vừa mới lấy nhau được 1 ngày Linh lại bỏ đi như thế, có phải Linh đã hết yêu tôi và theo người khác bỏ đi rồi không?

Cả tháng trời tôi đi khắp nơi tìm Linh nhưng không thấy, tìm mãi, tìm hoài tôi đâm chán nản và bỏ cuộc. Vợ bỏ đi ngay trong đêm tân hôn khiến tôi hóa điên hóa dại, tôi trở lên cộc cằn thô lỗ hơi tý là quát tháo người xung quanh. Từ yêu Linh dần dần tôi chuyển sang hận em bội bạc, tàn nhẫn như vậy. Năm tháng qua đi tôi không lấy vợ mới mà cứ lúc nào muốn là tôi để nhà nghỉ đi gái để giải khuây và trả thù đời.

Thời gian thấm thoát trôi qua, kể từ đêm tân hôn hôm đó đến giờ đã là 5 năm rồi. 5 năm tôi già đi trông thấy, lao vào chơi bời gái gú nhưng có 1 điều tệ hại nhất là tôi không thể quên được Linh. Thế rồi 1 ngày vừa đáp chuyến máy bay vào Nam du lịch vừa kéo vali đi thuê phòng thì tôi gặp lại Linh. Em dẫn theo 1 đứa nhỏ khoảng 4 tuổi bước từ phòng đối diện ra, nhìn em tôi đứng hình không nói được câu nào còn Linh thì bế đứa nhỏ chạy vội đi. Không để mất em 1 lần nữa, tôi chạy theo và đòi Linh giải thích về chuyện tự ý bỏ đi 5 năm trước thì em thành thật kể lại nguyên do khiến tôi sốc hoàn toàn.

– Anh thực sự không nhớ gì về đêm tân hôn đó sao? Đêm ấy, anh đã hành hạ tra tấn em 1 cách dã man. Tân hôn xong, anh rút ví ném vào mặt em 200 ngàn mà đay nghiến rằng em chỉ là loại gái làng chơi mất trinh mà thôi. Anh nói rằng sau khi làm chuyện đó xong, tầm 1 tiếng nữa anh sẽ gọi bạn anh đến hãm hiếp em. Vì không chịu được chuyện đó, không muốn để bạn anh hãm hiếp em nên em đã trả lại anh 200 ngàn và bỏ đi biệt tích đến giờ.

– Anh nói những lời đó với em thật sao? Vợ à, anh xin lỗi có lẽ lúc đó anh say quá nên nói lung tung thôi ai ngờ em lại suy nghĩ nghiêm trọng đến mức này.

– Dù cho anh có say rượu đi chăng nữa thì hành động đó đã chứng tỏ ngày yêu em anh đã từng rất nhiều lần đi chơi gái. Anh yêu em mà còn làm chuyện đó sau lưng em ư? Em không chấp nhận được.

– Anh thừa nhận mình từng đi gái khi yêu em. Nhưng khi yêu chuyện đó với em là không thể nên anh đã ra ngoài giải quyết ai ngờ. Tha thứ cho anh nhé, bây giờ vẫn còn độc thân chứ? Đứa bé là…

– Là con của em và anh, nhưng giờ em đã người khác thương yêu em rồi. Anh về đi, đừng bao giờ quay lại tìm mẹ con em nữa.

– Con của anh? Thằng bé lớn quá rồi, nó giống em quá. Vậy thì hãy vì con chúng mình quay về với anh đi Linh, anh sẽ không để em thất vọng nữa đâu.

– Muộn rồi, em đã nhận lời cầu hôn của bạn trai rồi. Anh về với những cô gái làm anh vui mỗi đêm đi, con nó cũng không muốn sống với người bố như anh đâu!

Nói rồi Linh dẫn con bỏ đi, đứng đằng sau nhìn theo mà tôi muốn chạy theo giữ mẹ con Linh ở lại vô cùng nhưng giờ thì không thể. Em đã có bến đổ mới rồi. Ngồi thẫn người suy nghĩ thì giờ đây tôi mới hiểu vì sao đêm tân hôn 5 năm trước em lại để lại tờ 200 ngàn và bỏ đi biệt tích như vậy. Làm sao cô vợ nào có thể chịu được những lời đó của chồng mình chứ. Giờ đây tôi chỉ biết thở dài ân hận, tiếc nuối. Gía như đêm ấy tôi không uống rượu thì mọi chuyện đâu đi xa đến mức này.

Tìm kiếm nâng cao: