Một lần đi siêu thị với gia đình, tôi ngỡ ngàng trước hành động không có liêm xỉ của vợ

7:24 chiều 15 Tháng Năm, 2017

‘Anh thật thà quá, họ ăn đầy ra đấy có ai nói gì đâu, các con mỗi đứa cầm lấy cái nữa mà ăn, chọn socola cho ngon con ạ, lấy thêm 5 cái nữa để dành mai đi học về rồi ăn’.

Hai vợ chồng có với nhau 2 mặt con và chung sống cũng được khoảng gần chục năm rồi. Tôi là một con người khô khan, suốt ngày chỉ ăn rồi đi làm chẳng bao giờ biết chở vợ con đi chơi đâu cả. Với lại vợ con tôi quen việc thiếu vắng chồng rồi nên có tôi đi theo chỉ khiến họ vướng chân khó chịu.
Ngày vợ chồng còn son thỉnh thoảng tôi có chở vợ đi mua sắm nhưng chờ đợi cô ấy chọn đồ lâu quá, lại lẽo đẽo theo sau khiến tôi buồn ngủ mệt mỏi nên cáu gắt với vợ ngay giữa chốn đông người, từ đó cô ấy chẳng thèm rủ tôi đi bất cứ nơi nào nữa. Sau bữa đó tôi được tự do, còn vợ tôi cũng chẳng bao giờ dám mở miệng rủ tôi đi chơi bời hay mua sắm.
Vậy mà chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà tuần vừa rồi tôi lại nổi hứng chở vợ con đi siêu thị. Cả nhà 4 thành viên vui vẻ lên xe, thấy được bố chở đi chơi các con tôi vui ra mặt, chúng muốn đi ăn rồi đi chơi công viên, sau cùng mới vào siêu thị.

mot-lan-di-sie

 (Ảnh minh họa)

Buổi trưa đi ngoài đường, nóng bức quá tôi vội cởi áo chống nắng trước khi vào siêu thị vậy mà vợ tôi vội ngăn lại:
– Mặc vậy cũng được chứ cởi áo làm gì, già rồi ai ngắm.
– Em hâm à, trời này mà mặc áo ấm vào đấy họ cười cho.
Mặc vợ ngăn cản tôi vẫn cởi hết ra và cởi cả cho mấy đứa trẻ nữa, trừ vợ tôi vẫn mặc chiếc áo thùng thình với đủ các túi nhìn trông cứ kì kì thế nào ấy.
Lâu lắm không vào siêu thị tôi choáng ngợp trước không gian rộng lớn được bày đủ thứ hàng nhìn hoa hết cả mắt, có lẽ lần sau tôi cần phải đến đây nhiều hơn nữa để có thể thư giãn mua những thứ mình thích. Đang mải ngắm mấy cái quần đẹp, tôi chợt thấy các con của mình tự tiện bóc những chiếc kẹo ăn một cách tự nhiên.
Tôi nhắc con:
– Các con không thấy họ đề biển là hàng không được thử à, các con làm thế là thiếu ý thức đấy.
– Anh thật thà quá, họ ăn đầy ra đấy có ai nói gì đâu, các con mỗi đứa cầm lấy cái nữa mà ăn, chọn socola cho ngon con ạ, lấy thêm 5 cái nữa để dành mai đi học về rồi ăn.
Thấy vợ tôi mở đường các con tôi hồ hởi lén lút liếc ngang liếc dọc rồi bốc kẹo cho vào túi, nhìn chúng có vẻ rất chuyên nghiệp khiến tôi cứ há hốc mồm không nói được gì nữa.
Không dừng lại ở mấy chiếc kẹo, lẽo đẽo theo sau vợ thỉnh thoảng thấy vợ nhấc túi mì chính hay túi xúc xích thay vì cho vào giỏ thì cô ấy cho vào túi áo của mình. Thấy lạ tôi hỏi vợ:
– Đồ chưa thanh toán em đã cho vào túi của mình là sao vậy?
– Anh đừng nói nhiều, em thấy túi quần anh to vậy cho em để nhờ gói bột canh này với, em bóc tem báo động rồi nên anh cứ yên tâm mà bước ra cổng.
– Hả, nhà chúng ta vào đây ăn trộm sao?
– Trộm thì sao, người ta lấy được thì mình cũng lấy được, sao anh cứ đặt nặng vấn đề nhỉ, mình lấy mấy thứ vặt vãnh này thấm tháp vào đâu chứ.
– Em dừng lại đã, từ lúc vào đây anh chưa thấy em mua cái gì mà toàn thấy nhặt đồ cho vào người thôi, vậy có nghĩa là hàng ngày nhà mình toàn xài những thứ do em ăn trộm à? Em học tính xấu này ở đâu vậy? Và bây giờ em muốn huấn luyện các con đi theo nghề của mẹ sao?
– Anh hỏi gì nhiều quá vậy? Hãy làm những gì em bảo, đừng nói nữa mọi người để ý bây giờ.
– Em muốn biến cả nhà mình là kẻ trộm sao?
Tôi cáu gắt lên ném gói bột canh vợ đã đút gọn trong túi quần tôi lúc nào, rồi moi hết kẹo trong những chiếc túi căng phồng của hai đứa con ra ném trả lại siêu thị trong sự tức giận của vợ.

Hai vợ chồng đang mải tranh cãi nhau thì có một anh bảo vệ đến mời vợ tôi đi vào phòng có việc, cô ấy cáu lên chửi bọn họ:
– Anh có quyền gì mà bắt tôi đi theo.
– Chị đã trộm cắp đồ đạc của siêu thị nên chúng tôi cần giữ chị để làm rõ chuyện.
– Mấy gói này tôi để tạm trong túi áo, tí ra cửa thanh toán tôi sẽ móc ra có sao đâu mà anh dám khép tôi vào tội trộm đồ.
Nói rồi vợ tôi nhanh chóng móc hết mấy gói đồ trong người ra ném trả lại trên kệ rồi lẻn đi trong đám đông tò mò đang đứng nhìn. Nhưng mấy người bảo vệ khác đã không buông tha cho cô ấy liền lôi xồng xộc vợ tôi vào trong phòng trước sự ngỡ ngàng chóng vánh của bố con tôi.
Đi vào phòng bảo vệ bảo lãnh vợ ra với số tiền hơn chục triệu đồng, một anh bảo vệ từ tốn nói:
– Anh về dạy dỗ vợ đi, nhiều lần bọn em theo dõi chị ấy rồi nhưng lần này mới bắt được, tôi thật buồn khi anh là người đàng hoàng vậy mà lại lấy được người vợ chẳng ra gì, cẩn thận không các con của anh cũng bị ảnh hưởng thói xấu của vợ.
Muối mặt chở vợ về, cả quãng đường dài chúng tôi không nói với nhau một câu nào, tôi chỉ muốn đánh cho vợ một trận để nhớ đời nhưng như vậy người ta lại bảo là vũ phu. Về đến nhà tôi chỉ dùng những từ nhẹ nhàng khuyên bảo vợ từ bỏ tật xấu đó đi, nếu không bỏ được thì tôi sẽ bỏ vợ. Tính xấu đã ăn sâu vào người chẳng biết vợ tôi có sửa chữa được không, chỉ biết đã một tuần nay không thấy vợ bước ra đường, chỉ dám quanh quẩn ở nhà nhìn cũng tội, chắc cô ấy đã được bài học nhớ đời về sự xấu hổ rồi.

Tìm kiếm nâng cao: