Hôn nhân mặn chát vì chồng lấy vợ chỉ để bao bọc cho tình cũ

7:11 chiều 26 Tháng Năm, 2016

Tim đau buốt, nàng như muốn ngã khuỵu xuống, ngất lịm đi khi nghe chồng vội vàng thú nhận, anh lấy nàng vì mẹ thúc ép,

Nàng cực sốc khi nghe bà thím thì thào, mách chuyện ngày trước mẹ chồng nàng ghê gớm, đã từng bắt bạn gái anh phải bỏ thai, vì bà có định kiến, nên sẽ không bao giờ chấp nhận con dâu quê ở vùng ấy. Nàng kinh ngạc, sao mẹ chồng nỡ làm cái việc thất đức. Nhưng rồi nàng cũng nhanh chóng tự nhủ, biết đâu cô ấy xấu hoặc đã làm gì sai, người lớn không bao giờ tự dưng đi hành động vô lý. Nàng khép chuyện ấy lại, cho rằng nó là ký ức đã qua, không liên quan đến mình, bận tâm chi cho mệt.

hon-nhan-man-chat-vi-chong-lay-vo-chi-de-bao-boc-cho-tinh-cu

Nàng và anh sống bên nhau thật vui vẻ, song giây phút ấy sớm trôi qua để lại bao ưu tư về chuyện, mãi vẫn chưa được đón nhận “tin vui”. Nàng thèm lắm tiếng bi bô của con trẻ, nàng yêu lũ nhóc thánh thiện như thiên thần ấy, rồi nàng sợ cảnh cô đơn, cảnh cha già con cọc…

Lấy chồng nhưng gần như một mình nàng gồng gánh bao khoản chi phí to nhỏ cho gia đình, thành ra nàng thở dài nghĩ. “Giờ mà có con thì vui đấy mà cũng lo đấy”. Vì với bằng tại chức của chồng nàng, cùng sức ỳ của bao năm “đút chân gầm bàn”, lương của anh còn không đủ chi phí cho bản thân, thi thoảng lại gãi đầu gãi tai “Anh mượn cái thẻ”, thì trông gì…

Nàng không muốn làm chồng tự ái, làm bục cái sỹ diện cao ngất của người đàn ông, song dạo này anh tiêu pha nhiều quá, anh nói cần gặp gỡ bạn bè, tiếp cận người này người khác để xem họ có thể hỗ trợ anh trong công việc được không, hoặc cũng có thể anh sẽ tự mình đứng ra kinh doanh, cần tìm kiếm đối tác… Ban đầu nàng không dám có ý kiến, vẫn phải động viên anh cố gắng, vợ chồng tuy hai mà một kia mà. Vậy nhưng số tiền anh lấy đi cứ ngày một nhiều mà không hề có lý do chính đáng, nàng bắt đầu lo lắng. Sau bao đêm suy tư, nàng quyết định âm thầm tìm hiểu, nàng nghĩ cần phải sớm biết chồng đi đâu, giao du với những ai.

Nàng xin nghỉ một buổi, mượn chiếc xe cà tàng của cậu em, khoác áo bông sù tối màu để không ai có thể nhận ra, hòng tiện theo dõi. Sáng chồng ra khỏi nhà nàng đi theo luôn và thấy chồng đi vào một ngõ nhỏ. Nàng định vào theo nhưng trong ấy có con chó dữ quá, nàng đành cố chờ phía ngoài, chỉ ít phút sau nàng thấy anh chở một cô gái phóng ra, họ dừng trước cổng một siêu thị. Anh quay xe ra luôn, khiến nàng cố lái ý nghĩ tốt cho chồng, hay anh đi làm xe ôm kiếm thêm?
Rồi anh quay về cơ quan, bốn rưỡi chiều nàng thấy anh tất tả đến một trường mầm non, đón bé trai độ bốn tuổi cùng về siêu thị đón cô gái. Họ đi với nhau hân hoan như một gia đình đầm ấm, thân thương, nàng hiểu ra cô gái làm ở siêu thị này. Thế còn đứa bé? Nàng bỗng lạnh gáy khi nhớ lại lời bà thím hồi đầu nàng về làm dâu…

Tim đau buốt, nàng như muốn ngã khuỵu xuống, ngất lịm đi khi nghe chồng vội vàng thú nhận, anh lấy nàng vì mẹ thúc ép, vì thấy nàng có điều kiện kinh tế, chứ thực ra anh vẫn qua lại hỗ trợ cho mẹ con cô ấy. Đứa bé kia sinh ra từ tình yêu và luôn sống trong tình yêu của bố mẹ nó.

Mọi việc ngã ngũ, mỗi lần bất chợt tỉnh giấc, nàng lại căm giận, trách mình ngu dại, khi chưa một lần nhìn thẳng vào chuyện đã qua của người bạn đời, để đến nỗi nhận về sự dối trá, lợi dụng mà không biết. Dẫu sao thì giờ nàng cũng hiểu một điều nàng chưa thực sự có chồng, thế nên ích gì khi tranh giành thứ chưa bao giờ thuộc về mình!

Tìm kiếm nâng cao: