Giấc mơ chồng gặp tai nạn và phút giật mình thảng thốt của vợ

1:20 chiều 29 Tháng Mười Một, 2015

Người chồng mà suốt gần chục năm qua chưa khi nào quên sinh nhật vợ hay mẹ vợ. Giờ anh nằm đó, mắt nhắm nghiền, mặt xanh tái.
Phàm đã là đàn ông, ai chẳng đôi lần phạm sai lầm. Quan trọng là họ biết quay lại sửa sai. Chị vẫn hiểu điều ấy và chuyện anh “bóc bánh trả tiền” trong lần đi du lịch cùng cơ quan ấy đã bị chị chôn vùi vào dĩ vãng từ lâu.

Ấy vậy nhưng, không hiểu sao sau biến cố ấy, chị không còn là người vợ cởi mở, hồn nhiên như trước nữa.

Chị bỗng trở nên kiệm lời, hạn chế cười và chẳng bao giờ nói được một câu tình cảm, yêu thương chồng khiến chồng chị chịu nhiều ấm ức. Người ta thường nói, đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm nhưng trong trường hợp của chị thì hoàn toàn ngược lại. Anh là người luôn đi gợi chuyện để làm ấm không khí gia đình.

sao-em-khong-noi-yeu-thuong-khi-tim-con-rung-dong

Chẳng phải đến bây giờ, khi trót một lần phản bội vợ mà anh mới tỏ ra lãng mạn, chiều chuộng chị. Từ thuở yêu đương, hò hẹn anh đã vậy.

Thuở hẹn hò, ngày nào anh cũng đôi ba lần gửi một tin nhắn yêu thương. Còn bây giờ, khi đã có với nhau hai mặt con nhưng anh vẫn giữ thói quen mỗi sáng trước khi đi làm anh đều hôn vợ.

Khi điện thoại cho vợ, dù bận đến mấy anh cũng phải cho được câu: “Em à, em thế nào?”. Và suốt cuộc nói chuyện anh lúc nào cũng xưng “anh-em” ngọt ngào.

Nhưng chị thì ngược lại, đáp lại lời anh, chị chỉ nói gọn lỏn có một từ: Có hoặc không hoặc rồi hoặc chưa. Có hôm chợt nhớ chồng đang ốm vẫn đi làm, chị gọi điện vắn tắt: “Tình hình có đỡ hơn không? Mệt thì nghỉ sớm đi?”.

Giá như chị nói được câu “Anh nghỉ sớm đi, em lo chồng mệt lắm” thì anh mát lòng, mát dạ mà “nũng nịu” với vợ. Đằng này, chị nói vậy anh chỉ còn biết ậm ừ cho xong. Tình cảm vợ chồng kém đi phần ngọt ngào cũng chỉ vì mấy lời khô cứng của chị.

Cuộc sống trong căn nhà tập thể chật chội, có cả người già lẫn trẻ con nên vợ chồng khó có những giây phút riêng tư thực sự. Anh đã đôi lần ngỏ ý rủ vợ đi du lịch hai ngày cuối tuần để đổi gió nhưng lần nào cũng vậy khi thấy anh vừa mở lời là chị đã gọn lỏn: Tiền đấy mua sữa cho con có hơn không.

Nghĩ vợ tiếc tiền đi chơi xa, có hôm chở vợ đi làm về anh thiết tha rủ vợ một lần đi nhà nghỉ nhưng vừa nghe chị đã gạt phắt đi: “Anh dở à, già rồi mà bắt chước bọn trẻ con. Ở nhà còn bao nhiêu việc”. Anh chỉ biết cười lảng và cắm đầu đi tiếp.

Nhiều lúc anh cứ trăn trở với câu hỏi, lỗi lầm của anh quá lớn sao khiến chị ngượng mồm khi nói lời yêu chồng. Anh cũng băn khoăn không biết giờ chị còn yêu anh được bao nhiêu mà tuyệt nhiên không thấy chị ôm chồng khi nào, kể cả những khi trong chăn.

Và cũng thật lạ, sao chẳng bao giờ chị ngỏ ý… thèm chồng dù anh biết chị vẫn còn nhiều cảm hứng trong “chuyện ấy” với anh lắm.

Tại sao khi đến cực đỉnh cảm xúc, anh thầm thì rằng: “Chỉ em mới mang cho anh cảm giác này” còn chị anh biết cũng có cảm giác tương tự nhưng vẻ mặt vẫn dửng dưng lạnh lùng. Anh ước giá như chị biết rằng một lời xúc cảm của chị lúc này có giá trị với anh biết bao.

Lời nói không quan trọng bằng hành động. Nhìn nhà cửa gọn gàng, cơm nước chu tất mỗi chiều, anh biết ơn chị lắm. Nhưng đôi khi người ta cần những câu nói yêu đương đúng lúc để cảm thấy được yêu, được rung động và thấy cuộc sống nhẹ nhàng biết nhường nào.

Anh cần ở chị một lời như thế suốt mấy năm qua mà chị thì một mực từ chối. Tại sao đã tha thứ cho anh mà chị không mở hẳn đường rộng để xúc cảm anh quay về ?!

Cũng có đôi lần, ôm vợ trong tay anh thì thầm “Em vẫn còn giận anh chuyện xưa hả?”. Chị chỉ đáp “Còn giận thì tan nhà nát cửa lâu rồi”. Đó là câu trả lời đầy đủ cho việc chị đã tha thứ cho anh. Yêu thương với chị giờ chỉ là những khoảng lặng… Anh buồn vì sự cứng rắn của vợ.

Đã 5 năm sau biến cố gia đình ấy, đã có quá nhiều lần anh tâm sự là muốn vợ thay đổi, ngọt ngào và nhẹ nhàng, muốn được nghe lời yêu thương từ vợ. Nhưng chị chỉ cười nhạt, làm ngơ.

Và rồi, anh gặp tai nạn khi trên đường đi mua quà 20/10 cho chị… Khi nhìn thấy đầu anh băng kín, mắt nhắm nghiền, chị gần như choáng váng. Chị gào khóc, chị dằn vặt phủ phục bên giường, nắm chặt tay anh.

Người đàn ông lúc nào cũng biết pha nước gừng mỗi khi chân chị nẻ khi mùa đông về. Người chồng mà suốt gần chục năm qua chưa khi nào quên sinh nhật vợ hay mẹ vợ. Giờ anh nằm đó, mắt nhắm nghiền, mặt xanh tái.

Chị cứ ôm chặt tay anh như vậy suốt cả đêm dài với hàng nước mắt lã chã. Và khi anh vừa mở mắt, chị như chợt bừng tỉnh và miệng nói nhanh như để trút tâm tư nặng trĩu trong lòng: “Anh à, anh có biết anh quan trọng với em thế nào không, em yêu anh nhiều lắm ấy”.

sao-em-khong-noi-yeu-thuong-khi-tim-con-rung-dong1
Hóa ra bấy nay chị quá vô tâm. Anh đã cho chị nhiều thứ, vậy mà đến một lời yêu thương chị cũng không đáp lại được. Ảnh minh họa.

Đôi mắt anh cũng chợt rạng ngời: “Hôm nay vợ lạ quá, em có biết anh mong chờ những lời này như thế nào không”. Những lời nói của anh khiến chị vui nhưng chị cũng chợt thấy lòng mình lắng xuống.

Hóa ra bấy nay chị quá vô tâm. Anh đã cho chị nhiều thứ, vậy mà đến một lời yêu thương chị cũng không đáp lại được. Thật may là chị vẫn nhận ra sai lầm của mình trước khi quá muộn …

Tìm kiếm nâng cao: