Đêm động phòng, tôi nuốt nước mắt chuốc thuốc mê chồng rồi cởi sẵn quần áo anh ra chờ người phụ nữ ấy

1:43 chiều 26 Tháng Bảy, 2016

Đêm tân hôn lẽ ra phải là cái đêm ân ái mặn nồng của cô dâu chú rể nhưng nó lại là cái đêm mà tôi phải gạt nước mắt đứng nhìn người đàn bà khác trên giường cùng chồng mình.

Tôi và anh là mối tình đầu của nhau, yêu nhau tới 7 năm mới chịu cưới. 3 năm cuối cùng chúng tôi yêu xa khi mà tôi được ra nước ngoài tu nghiệp. Lúc đầu tôi ngần ngại không muốn đi nhưng chính anh đã động viên tôi hãy cứ mạnh dạn theo đuổi ước mơ của mình. Anh sẽ chờ cho tới khi tôi về, chúng tôi sẽ làm đám cưới.

Những ngày tôi sang bên đó, anh ở nhà vẫn lui tới thường xuyên bên nhà tôi giúp đỡ ông bà mọi việc trong nhà giống như con cái vậy. Bố mẹ tôi chỉ có mình tôi là con gái, vậy mà người ta cứ ngỡ ông bà mới có thêm cậu con trai ở đâu về vậy.

Yêu xa nhưng tình cảm anh và tôi dành cho tôi vẫn nguyên vẹn như lúc đang ở bên nhau. Chưa bao giờ chúng tôi giận hờn hay cãi vã gì cả. Anh còn luôn động viên tôi ăn uống cho tốt, sau những giờ làm việc căng thẳng cũng chính anh là người ngồi bên máy tính kể chuyện cười cho tôi nghe để tôi được xả stress. Tưởng rằng hạnh phúc rồi sẽ mỉm cười với chúng tôi khi thời gian tôi đi tu nghiệp đã xong 2 năm.

dem-dong-phong

Anh sẽ chờ cho tới khi tôi về, chúng tôi sẽ làm đám cưới. (Ảnh minh họa)

Nhưng đúng cái năm cuối cùng phải xa nhau thì tôi phát hiện mình bị vô sinh sau một lần đau bụng và đi khám. Đau đớn vô cùng, mất cả tuần liền tôi không chịu ăn uống gì, người gầy sọp hẳn đi. Không muốn cho anh biết tình trạng của mình nên tôi nói bận làm không online với anh được. Mãi sau lấy lại được tinh thần tôi mới vào facebook chát với anh.

Tất nhiên tôi chưa nói ngay rằng mình đang mắc căn bệnh đó. Tôi chỉ dẫn ra trường hợp của cô bạn, bị như thế và anh người yêu đã chia tay ngay lập tức. Không ngờ vừa nghe xong anh nổi xung lên, mắng anh người yêu kia một trận thậm tệ. Anh nói anh ta không đáng mặt đàn ông, vợ chồng lấy nhau mà không yêu thương nhau thì dù có đông con cái cũng chắc gì đã hạnh phúc. Nếu là anh thì không bao giờ anh bỏ rơi người mình yêu như vậy, vì đây là lúc cô ấy cần tới người đàn ông nhất.

Thấy anh phản ứng gay gắt quá nên tôi cũng không nói thêm nữa. Nhưng những cuộc nói chuyện sau đó với em gái anh thì tôi nhận thấy bố mẹ anh đang rất trông mong chúng tôi đến với nhau và sinh cho ông bà một đàn cháu nội, nhà anh chỉ có anh là con trai duy nhất mà.

Tôi đi khám lại lần nữa và kết quả vẫn là như vậy. Tôi đau đớn nhưng cũng không thể nào giấu anh được nữa, tôi nói thẳng việc mình không thể có con và muốn anh đi tìm người phụ nữ khác. Mất 2 phút im lặng, anh nói với tôi rằng đời này anh sẽ chỉ lấy tôi mà thôi. “Em cứ xong việc bên ấy đi, về đây chúng mình sẽ nói chuyện tiếp. Còn giờ thì đừng lo lắng gì cả”.

Ngày tôi trở về, nhìn thấy anh tôi không cầm được nước mắt. Anh ra đón tôi vẫn tươi cười niềm nở. Anh đưa tôi về nhà, trước mặt bố mẹ tôi anh nắm chặt lấy tay tôi xin bố mẹ đồng ý cho chúng tôi làm vợ chồng. Bố mẹ tôi chỉ còn biết rưng rưng nước mắt vì cảm động, trước đó tôi cũng đã nói qua tình hình qua điện thoại với bố mẹ rồi.

Tối ấy anh đưa tôi về nhà anh, và lần này là trước mặt bố mẹ anh, anh quỳ xuống nói rõ tất cả với bố mẹ. Anh xin lỗi bố mẹ nhưng không bao giờ anh có thể bỏ tôi được. Có lẽ bố mẹ anh đã sốc, ông bà không nói gì và bảo hai đứa cứ ngồi chơi ông bà cần vào nhà nghỉ. Anh nói với tôi đừng lo lắng, anh đã chuẩn bị tất cả mọi thứ cho đám cưới rồi.

Thực sự lúc ấy tôi chẳng biết phải làm thế nào, chỉ biết theo sự sắp đặt của anh. Rồi cuối cùng đám cưới của chúng tôi cũng đã được ấn định ngày giờ. Nhưng trước ngày đám cưới diễn ra mẹ chồng có gọi tôi đến, cuộc nói chuyện chỉ có tôi và bà. 1 tiếng sau tôi ra khỏi phòng, nước mắt tuôn rơi, có lẽ đây là cách duy nhất. Tôi đã được cả gia đình anh chấp nhận thì phải làm gì để không có lỗi với tổ tiên nhà chồng.

Đám cưới của chúng tôi diễn ra ấm cúng và hạnh phúc vô cùng. Thỉnh thoảng mẹ chồng lại nhìn tôi và bản thân tôi cố gắng không để chồng nghi ngờ gì cả. Và cuối cùng cái đêm khủng khiếp ấy cũng đến. Đêm tân hôn lẽ ra phải là cái đêm ân ái mặn nồng của cô dâu chú rể nhưng nó lại là cái đêm mà tôi phải gạt nước mắt đứng nhìn người đàn bà khác trên giường cùng chồng mình.

Tôi đã làm theo kế hoạch của mẹ chồng. Khi anh bước vào phòng tôi đã lấy cốc nước cam mẹ chồng bỏ sẵn thuốc mê vào đó mang cho anh uống. Khi anh đã nằm bất động không biết gì, cũng chính tay tôi là người cởi quần áo ra của chồng ra và mẹ chồng dẫn người phụ nữ đó bước vào căn phòng tân hôn của chúng tôi. Người phụ nữ ấy sẽ thay tôi làm nhiệm vụ nối dõi tông đường cho dòng họ nhà chồng.

Ngày hôm sau và hôm sau nữa sự việc lại diễn ra tương tự như thế. Chồng tôi chỉ kêu sao thấy người mệt mỏi, tôi khéo léo bảo do anh đám cưới nên mới như thế. Mẹ chồng ra sức tẩm bổ cho tôi, nói rằng chắc chắn bác sĩ đã nhầm và may mắn 1 tháng sau thì cô gái ấy báo tin mình có bầu. Và cũng từ ngày hôm đó tôi đã tiếp tục đóng vai người vợ mang bầu theo kịch bản mẹ chồng dựng sẵn. Chính bà đã bắt vợ chồng tôi phải kiêng cữ để giữ cái thai, tôi chuyển hẳn sang ngủ với mẹ chồng để chồng không nghi ngờ.

Tất nhiên khi biết có con chồng tôi vui mừng khôn xiết, nên mẹ bảo sao anh cũng nghe theo. Tôi và mẹ thay nhau chăm sóc cô gái kia lúc cô ta bầu bí. Ngày cô ấy vào viện cũng là ngày tôi lâm bồn. Đứa con sinh ra mẹ tôi trao ngay cho tôi rồi chuyển cô ấy sang phòng khác. 2 ngày sau cô ấy nhận một khoản tiền rồi đi luôn từ đó. Đứa con trai kháu khỉnh và giống chồng tôi như đúc. Phải nói là tôi đã đóng quá đạt vai diễn mà mẹ chồng giao cho.

Giờ nhìn chồng và mẹ chồng vui đùa với đứa con trai 2 tuổi, tôi thấy lòng mình thanh thản. Mẹ chồng biết tôi phải chịu thiệt thòi nhiều nên bà cũng thương tôi lắm. Tôi cũng bằng lòng với cuộc sống hiện tại, dù không thể sinh được con nhưng tôi đã có con và được sống với người đàn ông mà mình yêu thương. Với người phụ nữ thế là đủ rồi.

Tìm kiếm nâng cao: