Đau đớn khi nhìn thấy cảnh cô vợ nhà giàu làm trước cửa trường mẫu giáo của con

11:12 sáng 18 Tháng Ba, 2017

Nhìn thấy hành động của vợ trước cửa trường mẫu giáo của con tôi mới hiểu tại sao bao lâu nay cô ấy cứ lạnh nhạt với chồng.

Năm 27 tuổi, tôi cũng kết hôn cùng người con gái mình yêu như bao người khác. Vợ tôi rất xinh đẹp và giỏi giang, từ bé đến lớn sống trong cảnh dư thừa vì nhà có điều kiện.
Sau khi lấy cô ấy, tôi quyết tâm phải chăm lo, mang lại cho vợ cuộc sống tốt nhất có thể. Và cứ thế, cuộc sống sau kết hôn là chuỗi ngày tôi cắm mặt làm việc với hy vọng về một tương lai tươi sáng. Tôi bận rộn với những kế hoạch, quay cuồng trong những buổi gặp mặt bàn chuyện làm ăn và tai hại hơn cả là quên ngay việc chăm sóc cho người vợ mới cưới của mình.
tâm sự, tâm sự đàn ông, vợ nhà giàu, vợ ngoại tình, chuyện vợ chồng

dau-don

 (Ảnh minh họa)

Có đôi lần cô ấy bóng gió trách tôi tham công tiếc việc, tôi cũng nghĩ hay là thôi không làm nữa, sống đủ như hiện tại là được. Nhưng rồi thấy vợ mỗi lần mua sắm lại dùng đến tiền bên ngoại, rồi nói với tôi: “Em dùng hàng tốt quen rồi, những cái khác không hợp”, thì lòng quyết tâm dựng nghiệp của tôi lại sâu thêm.
Một thời gian sau đó vợ tôi mang thai. Tôi rất vui mừng vì sắp đón đứa con đầu lòng, tạm thời giảm nhẹ công việc để có thời gian chăm sóc hai mẹ con. Nhưng dường như mang thai khiến tính khí của vợ tôi đổi khác, cô ấy “nổi đóa” lên mỗi khi tôi có ý định gần cô ấy để trò chuyện với con hay đơn giản chỉ là hỏi xem muốn ăn gì. Tôi cũng là một người đàn ông không nóng tính nên rất nhanh làm hòa với vợ.
Vợ tôi sinh thiếu tháng, là một bé gái. Tuy còn nhỏ nhưng đường nét giống bố mẹ thì không lẫn đi đâu được. Con xinh xắn giống mẹ, mỗi cái mũi nhỏ là mang nét của bố. Cả gia đình tôi đều rất yêu thương thiên thần nhỏ này.
Khi con gái tôi được 4 tháng, tôi bắt đầu bận rộn trở lại. Vợ chồng tôi đón mẹ vợ lên ở cùng để tiện chăm sóc hai mẹ con cô ấy. Mọi chuyện cứ thế trôi qua đến khi con được 3 tuổi. Con đi mầm non, tuy rằng không hay khóc nhưng rất kén ăn, đồ ở trường thì “ngúng nguẩy” không chịu ăn nên tôi và vợ thường phải đón con về tầm trưa.
Một lần, tôi bàn công việc xong sớm, thuận đường tới trường mẫu giáo đón con. Trùng hợp thay vợ tôi cũng tới, nhưng là tay trong tay với một người đàn ông khác. Người đó nghiêng người hôn lên má vợ tôi, còn cô ấy thì không phản kháng mà chỉ cười cười hiền dịu. Tôi không ngờ, vợ lại có thể làm điều đó ngay trước cổng trường mẫu giáo của con. Và cũng hiểu tại sao vợ lại lạnh nhạt với chồng. Tôi đau đớn chỉ muốn quay đầu xe đi về nhưng rồi vẫn kiên nhẫn đứng đó. Con tôi được cô giáo dẫn ra, nhìn thấy mẹ thì nhào vào lòng nhưng đến khi nhìn sang người đàn ông bên cạnh thì con bé hét lên: “Con muốn bố cơ. Chú này xấu lắm! Tránh xa mẹ ra”.
Tôi bước xuống xe lại gần, ôm con bé vào lòng. Mặt vợ cứng đờ, nhìn tôi cười gượng. Chưa đầy một tuần sau ngày đó, lời chia tay rất nhanh được vợ tôi đưa ra. Ban đầu tôi cũng rất đau đớn, nhưng rồi nghĩ lại, thà chia tay còn hơn mang cái tiếng ràng buộc hạnh phúc của cô ấy.

Tôi chuyển hầu hết tài sản sang tên cô ấy, chỉ giữ lại một căn nhà nhỏ. Con cũng định để vợ tôi nuôi, ít nhất con gái gần mẹ vẫn tốt. Thế nhưng đến ngày chia tay, con khóc ầm đòi ở với bố. Con bé “ngố tàu” gào ầm lên, nước mắt nước mũi lau hết vào ống quần tôi. Và vì thế tôi giành quyền nuôi con gái.
Từ ấy đến giờ cũng gần một năm, những việc tôi tưởng mình không hề làm được, cuối cùng vẫn làm tất cả. Sáng dậy sớm sắp quần áo vào cặp rồi dẫn con gái ăn sáng, đi học, sau đó tôi mới đi làm. Chiều đón con bé về, tắm táp, rồi ăn tối. Trước khi đi ngủ tôi sẽ đọc cho con nghe vài mẩu chuyện nhỏ, dạy dỗ con thế nào đúng, thế nào sai. Tôi học cách cân bằng thời gian dành cho công việc và con gái. Tôi cũng không quan tâm đến vợ cũ nữa. Chỉ nghe qua cô ấy đã tái hôn sau khi “đường ai nấy đi” không lâu. Không có vợ nhưng tôi vẫn có con gái bên cạnh. Tôi sẽ cố gắng làm việc để con có một cuộc sống tốt.

Tìm kiếm nâng cao: