Chồng tái mặt còn tôi khóc không thành tiếng trước kết quả thử ADN

7:48 chiều 16 Tháng Mười Hai, 2016

Giờ tôi không biết phải làm sao nữa, chồng thú nhận anh vô sinh, tất cả đều là kế hoạch anh dựng lên…

Tôi cảm thấy không thể tha thứ cho chồng được, nhưng nhìn con, nhìn bộ dạng của chồng tôi lại thấy không đành lòng từ bỏ…
Cưới nhau hơn 1 năm nhưng vợ chồng tôi không có con. Tôi đi khám kết quả bình thường, mấy lần giục chồng thử xem nhưng anh cáu, bảo anh khỏe mạnh thế này, nhất định không phải do anh rồi. Rồi chồng lại an ủi tôi, con cái là lộc trời cho, chắc do vợ chồng tôi chưa có duyên nên vậy. Tôi nghe chồng nên cũng thôi không ép anh, dù trong lòng sốt ruột, cồn cào mong con lắm rồi.

chong-tai-mat-cam-lang

Khoảng hơn 2 năm sau khi cưới, vợ chồng tôi vẫn chưa có tin gì, thời điểm đấy tôi cũng khổ sở vô cùng vì mẹ chồng tạo áp lực, nói tôi không biết đẻ, ngày nào cũng đay nghiến. Tôi chán, nghĩ đến ly hôn suốt, có lúc tôi nói với anh, hay chia tay đi, để anh tìm hạnh phúc cho mình. Chồng gạt đi, nhất định không đồng ý còn mắng tôi cả nghĩ.
Hôm đó sinh nhật chồng, anh gọi bạn bè đến chung vui. Tôi bị ép nhiều quá nên say khướt đi nằm trước, tôi không biết tiệc tan từ khi nào, bạn bè anh về bao giờ, chỉ biết sáng tinh mơ hôm sau tỉnh dậy, thấy chồng nằm cạnh.
Thế rồi hơn tháng sau, tôi phát hiện mình có bầu. Khỏi phải nói, tôi hạnh phúc phát cuồng đền thế nào. Chồng vui lắm, anh còn bắt tôi nghỉ ở nhà chỉ để dưỡng thai, vì tôi đi làm xa, anh sợ nguy hiểm nọ kia. Mẹ chồng tôi cũng bảo vậy, mà từ hôm đó, mẹ chồng quan tâm tôi hơn hẳn.
May mắn tôi bầu bí khỏe mạnh, con phát triển tốt, cả thai kỳ không có gì bất ổn, tôi sinh thường, con trai 3 ký, đôi bên gia đình vui như có hội.
Từ lúc có con, tôi ngày đêm ôm con, thật sự niềm khao khát có con đã khiến tôi thành bà mẹ say con nhất trên đời. Cả ngày loanh quanh chỉ muốn bế con lên ôm ấp, đi đâu nửa tiếng đã thấy nhớ và muốn về ngay. Trộm vía con khỏe mạnh, bụ bẫm, lớn nhanh…
Duy chỉ có điều, con tôi không có nét nào giống chồng cả. Chính mẹ tôi cũng thắc mắc lúc bế cháu, tôi bảo chắc tại còn bé nên mới thế, mọi người cũng không nói gì thêm.
Cho đến một hôm tình cờ lên mạng, tôi xem ảnh của chồng, phát hiện ra tấm ảnh anh chụp cùng một người bạn, mà người đó ngày trước cũng từng có mặt trong buổi sinh nhật anh. Càng nhìn tôi càng thấy quen, đôi môi, cái mũi, đến cả nốt ruồi gần tai bên phải… tất cả đều giống… con trai tôi như lột. Một luồng điện chạy dọc sống lưng… chẳng có lẽ…
Cầm tờ giấy xét nghiệm ADN trên tay, tôi đứng không vững. Đưa cho chồng, anh tái mặt, nước mắt lưng tròng… còn tôi khóc tưởng đến ngất đi được…
Hóa ra, bữa tiệc sinh nhật đó chỉ là kế hoạch của anh. Anh biết mình vô sinh, anh và bạn bè ép tôi uống say, rồi bạn anh thay anh làm cái chuyện anh không làm được…
Tôi gần như suy sụp hoàn toàn, tôi căm hận chồng, muốn ly hôn ngay lập tức nhưng anh cầu xin tôi, anh nói cũng chỉ vì không muốn mất tôi nên làm thế… Tôi đau đớn lắm, giờ phải làm sao đây, tự chôn giấu
bí mật này, cứ thế sống cả đời hay sao…

Tìm kiếm nâng cao: