Chỉ một cuộc điện thoại tôi đã đẩy cả gia đình ra đường ở

7:36 chiều 24 Tháng Ba, 2017

Đại học thật vô nghĩa, không hiểu với những kiến thức lí thuyết này mình ra trường có thể kiếm được việc không, hay lại xếp hàng vào đội ngũ thất nghiệp.

Gia đình tôi có 2 chị em, chị tôi học bình thường, ngược lại tôi lại học rất giỏi, càng lên lớp cao hơn, ý thức được việc học quan trọng tôi lại càng tu chí. Để phát huy hết năng lực của con, bố mẹ tôi đã gửi tôi ra ngoài thành phố để học trường điểm cho tương lai sáng rạng. Và tôi cũng là hi vọng của cả dòng họ nhiều đời nay chưa có ai làm quan nên bố mẹ rất tự hào về tôi.
Ngay từ ngày học cấp 2 tôi đã tự lập sống tập thể với bạn bè, không cần bố mẹ phải đi theo kèm cặp gì cả. Rồi vào Đại học với tôi thật dễ dàng, việc học cũng đơn giản nên tôi coi thường những kiến thức lí thuyết nhàm chán, hàng ngày thay vì lên giảng đường để học thì tôi lại ngủ ở nhà rồi đọc sách nhưng vẫn dễ dàng kiếm được học bổng. Tôi thấy học Đại học thật vô nghĩa, không hiểu với những kiến thức lí thuyết này mình ra trường có thể kiếm được việc không, hay lại xếp hàng vào đội ngũ thất nghiệp như những anh chị đi trước.
Chán nản tôi bỏ bê việc học, nhiều tuần tôi không lên lớp rồi đến kỳ thi tôi không đủ số tiết nên không được vào thi. Bị đình chỉ nhiều môn tôi cảm thấy bất mãn, trong khi với kiến thức mình đã tự học tôi thừa sức dành được điểm nhưng không ai cho tôi thử sức. Vậy là tôi bỏ luôn Đại học để tự đi tìm cho mình con đường đi khác.

nua-dem

(Ảnh minh họa)

Trong một lần ngồi uống rượu một mình tôi đã làm quen với một đám bạn nhìn rất côn đồ nhưng đầy bản lĩnh, chỉ sau vài cốc rượu suông chúng tôi đã trở thành bạn thân của nhau. Bỏ học tôi cũng chẳng muốn đi kiếm việc làm mà lại dùng tiền của bố mẹ gửi lên hàng tháng để tụ tập bạn bè, đàm đúm ăn nhậu, rồi tôi thử những cảm giác lạ mà cả đời tôi chỉ nghe thấy trên báo đài. Trong những thứ đó tôi “kết ngay” ma túy từ lần đầu tiên thử, cái bột trắng đó khiến tôi lúc mê lúc tỉnh, tiền bố mẹ gửi hàng tháng chỉ trong vòng một tuần tôi đã tiêu hết sạch, rồi lại phải đi vay nặng lãi, biết là phải trả lãi nhiều nhưng đó là nơi duy nhất cho một đứa nghiện ngập như tôi vay.
Càng ngày, tôi càng xin bố mẹ nhiều tiền hơn với đủ mọi lý do nào là đi học thêm các môn, tiền quỹ lớp, tiền học phí tăng, tiền thầy cô, tiền phòng trọ tăng, tiền sách… Bố mẹ rất tin tưởng và thương tôi nên dù tôi xin bao nhiêu họ cũng không ca thán một câu mà cứ đáp ứng đầy đủ. Thậm chí có một lần, nhà trường gửi giấy đình chỉ việc học về cho bố mẹ tôi để báo là tôi không được học tiếp nữa, bố tôi hốt hoảng gọi điện thoại hỏi, tôi cười nói:
– Nhà trường nhầm lẫn đó, lớp con cũng có một thằng có tên giống y như con thế nên họ in nhầm đấy.
Bố tôi tin từ đó nên tôi cứ yên tâm hút hít vì đã có tiền ở quê gửi lên. Số tiền tôi vay nặng lãi hàng tháng để đủ phục vụ nhu cầu của mình đã đến ngày phải trả, nhìn khoản tiền ban đầu chỉ có 300 triệu sau một năm thành gần 1 tỷ tôi hoảng quá, gân cổ lên cãi nhau với bọn chúng nhưng cái dao đã kè sẵn khiến tôi cứng họng, đành phải van xin, nài nỉ bọn chúng cho khất một tuần.
Bọn chúng đi rồi đầu óc tôi rối bời muốn bỏ trốn để khỏi phải trả nợ, nhưng bọn chúng đang cầm hết giấy tờ của tôi, nếu chẳng may chúng tìm về quê để bắt bố mẹ tôi trả nợ thì lúc đó mọi chuyện vỡ lở chắc bố mẹ chỉ có con đường chết mà thôi. Chỉ còn một cách duy nhất đó là tôi bị bắt cóc.
Ngay buổi tối hôm ấy tôi gọi điện về cho bố giả giọng đang bị bắt cóc, tôi khóc lóc thảm thiết cầu xin bố mẹ:
– Bố mẹ hãy cứu con với, bọn bắt cóc sẽ giết con mất thôi.
– Con đang ở đâu đấy?
– Con cũng không biết, bọn chúng đòi 1 tỷ đồng mới tha cho con, bố mẹ đừng báo cho ai không con chỉ có con đường chết đấy, cứu con với.
Nói xong tôi tắt luôn máy để cho bố mẹ tin thật. Theo đúng ngày hẹn, tôi bảo với bọn cho vay nặng lãi đến địa điểm hẹn để giao tiền. Thật may bố mẹ tôi đã không báo cảnh sát, tôi đã dễ dàng lừa bố mẹ một vố ngoạn mục tránh được “đầu rơi máu đổ” và danh dự tôi vẫn được bảo toàn.
Sau khi hai bố con gặp nhau bố tôi mừng lắm, nằng nặc bắt tôi phải về nhà cho mẹ nhìn một lần để bà ấy yên tâm bởi nhiều ngày nay bà đã khóc hết nước mắt, chẳng ăn uống được gì vì lo cho con.
Đang định mở cổng bước vào nhà thì bố tôi gọi giật lại:
– Ngôi nhà đó bố đã bán cho người ta rồi, nhà của mình là túp lều dựng tạm trước cổng đây con này.
Nhìn chiếc lều mới dựng, đồ đạc luộm thuộm chỗ đi cũng chẳng có lấy đâu mà ngồi, cúi đầu bước vào lều tôi nhìn thấy mẹ đang nằm đó một mình, bát cháo hoa toàn nước để trên bàn từ khi nào mà thấy nguội tanh nguội ngắt. Thấy tôi về mẹ mừng lắm, cố gượng dậy vuốt tóc tôi, ôm hôn tôi như lâu ngày không gặp, mẹ khóc nấc lên khiến tôi cũng không cầm được nước mắt. Tôi hỏi:
– Mẹ ơi sao nhà mình lại ra nông nỗi này vậy?
– Nhiều năm qua bố mẹ làm được đồng nào đều chu cấp cho con ăn học hết rồi, đến khi con bị bắt cóc số tiền vượt quá khả năng của gia đình nên bố mẹ quyết định bán ngôi nhà này đi để cứu lấy con, lo cho tính mạng của con bố mẹ không tiếc bất cứ một cái gì, con về mạnh khỏe thế này là mẹ vui lắm. Thôi con nghỉ ngơi đi để mai lấy sức mà quay lại trường học tiếp không lại bỏ lỡ bài vở, con không phải lo, chuyện tiền nong đã có bố mẹ lo rồi.
Nghe những lời mẹ nói tôi không kìm được nước mắt khóc càng to hơn mà không dám nói hết sự thật. Ngủ trong chiếc lều một đêm, sáng hôm sau tôi trở lại gấp thành phố để tránh bị phát hiện khi đang lên cơn nghiện.

Thật may vẫn còn một gói thuốc nữa, cầm gói thuốc lên tôi như kẻ chết đói, tay run cầm cập, toàn thân cồn cào khó chịu, đúng lúc đó hình ảnh túp lều bé tí dựng trước căn nhà hai tầng khang trang của gia đình tôi một thời cứ hiển hiện trong trí óc khiến tôi như kẻ điên hất luôn gói thuốc mà gào khóc, than vãn, tất cả tại tôi mà gia đình ra cơ sự này. Tôi thật là xấu xa, sống mà gây khổ cho bố mẹ thì chết quách đi cho rồi, nhưng nếu chết thì bố mẹ tôi còn đau khổ hơn là mất cả một ngôi nhà. Không, tôi phải đứng dậy làm lại cuộc đời, thà muộn còn hơn không, tôi đã từng là một đứa học sinh giỏi giang cơ mà, sao lại dễ dãi với bản thân để trở thành kẻ nghiện hút thế này.
Sau nhiều tháng sống trong dằn vặt, đau khổ và đấu tranh với cơn nghiện, tôi đã vượt lên được chính mình, dần dần cắt được cơn nghiện và từ bỏ hẳn thuốc phiện. Nhiều thằng thấy tôi không hút hít nữa chúng bắt đầu mời chào khiêu khích nhưng lòng tôi đã quyết thì không cái gì ngăn được. Tôi bắt đầu tỉnh dậy sau một buổi sáng bình minh, chưa bao giờ tôi thấy cuộc sống đẹp như thế này.

Tìm kiếm nâng cao: