Chết đứng khi nghe được lời bác sĩ dặn vợ ở phòng khám thai

10:43 sáng 30 Tháng Bảy, 2015

Tôi như chết đứng ngoài hành lang phòng khám thai đó khi nghe những gì bác sĩ dặn vợ tôi. Sau hôm đó, trái tim tôi như bóp nghẹt, không nghĩ vợ lại nói dối tôi.

Tôi cùng vợ mình đã kết hôn được 3 năm, cuộc sống không phải lo cơm áo gạo tiền, nhà lại có sẵn nên chúng tôi khá an nhàn, vì vậy thời gian hẹn hò sau khi cưới vẫn thường xuyên như lúc còn yêu là chuyện rất bình thường.
Tình cảm vợ chồng cũng khá mặn nồng và tốt đẹp, nhưng mãi chúng tôi không có con, đó là nỗi lo lắng của mọi người trong gia đình, nhất là bố mẹ hai bên. Riêng tôi và vợ thì đã định chỉ sinh một đứa nên tôi cũng không quá áp lực và tự thấy còn khá nhiều thời gian để lo chuyện con cái.

vo co thai

Nhận giấy báo khám thai, hai vợ chồng như vỡ òa hạnh phúc sau bao tháng ngày mong mỏi. (Ảnh minh họa)

Do cha mẹ hay dò hỏi, lại lo ngại vợ chồng tôi lỡ ai đó có vấn đề, hay vô sinh gì đó… Vì thế tôi quyết định đưa cô ấy đi khám, nhưng bác sỹ nói cả hai đều bình thường, chỉ cần tâm lý thoải mái và chờ đợi là được.
Sau đi khám xét về tôi cũng báo cáo kết quả đầy đủ, có lẽ vì sợ chúng tôi áp lực quá nên các cụ đều bảo con là lộc trời cho, rồi sẽ có. Rồi chuyện vui cũng tới, khi biết tin cô ấy có bầu, cả gia đình vỡ òa trong niềm vui, riêng cá nhân thì đó cũng là điều rất tuyệt, bởi 3 năm sau khi kết hôn tôi đã được sống “vợ chồng son” như ý nguyện.
Từ khi cô ấy mang thai, dù bận tới mấy tôi cũng chăm chỉ đi khám cùng vợ. Trong mắt tất cả mọi người, chúng tôi là cặp vợ chồng hạnh phúc hơn bao giờ hết. Và chính tôi cũng cảm thấy cuộc hôn nhân này thật mỹ mãn. Mỗi tuần, tôi đều đặn đưa vợ đi ăn ngoài cũng như vẫn có những buổi hẹn hò thú vị của cặp vợ chồng trẻ. Tôi yêu chiều vợ mình hết mực.
Cô ấy cũng là mẫu vợ lý tưởng, người con dâu mà cha mẹ tôi mong muốn, với gia đình tôi không còn điều gì phải lo lắng nữa. Tất cả mọi chuyện hoàn hảo như trong mơ, cho tới lần đi khám định mệnh ấy. Tôi còn nhớ rõ hôm đó, vì có công việc gấp, tôi đành để vợ đi với mẹ mình.
Nhưng cô ấy nhất quyết tự đi khám với lý do sợ mẹ tôi mệt… Lúc về nhà, vì họp xong sớm, cũng lo lắng nên tôi tới phòng khám để đón vợ. Không ngờ, tôi chết đứng ngoài hành lang khi nghe lời bác sỹ dặn dò vợ mình, hóa ra vì cô ấy từng phá thai nhiều lần nên khả năng mang thai khó khăn hơn, đặc biệt lần này, phải hết sức chú ý nhất là 3 tháng đầu vì khả năng xảy thai rất cao, do tử cung cô ấy từng bị tổn thương vì các lần nạo phá trước.
Không còn biết đi ra khỏi phòng khám đó thế nào, cho tới khi tỉnh táo hơn, tôi thấy mình đang ngồi như công viên gần đó. Mở điện thoại thấy nhiều cuộc gọi nhỡ từ người vợ tôi hết mực yêu thương. Nhưng thực sự, tôi không biết đối mặt với cô ấy thế nào, tôi phải làm sao để duy trì tiếp cuộc hôn nhân này khi đã biết sự thực đớn đau ấy.
Ngẫm lại tôi mới thấy, hóa ra cô ấy đã có những biểu hiện bất thường ngay từ lần đầu đi khám. Nhưng vì đang chìm đắm trong nỗi hân hoan làm cha mà tôi vô tình quên mất. Đó là việc cô ấy chọn phòng khám khá xa nơi ở, cũng không chấp nhận địa chỉ tin cậy mà cha mẹ hay tôi gợi ý, ngay lần đầu vợ tôi đã được bác sỹ đó biết tên dù không cần hỏi hay giới thiệu gì, cũng như khá thân quen như đã biết nhau từ trước…

vo lua doi toi-truyennganmoingay

Tôi không thể nào đối diện nổi với vợ từ những gì nghe được sau hôm định mệnh ấy ở phòng khám thai. (Ảnh minh họa)

Nghĩ lại tôi thấy thật đớn đau như hàng trăm mũi dao đâm vào trái tim mình, mọi tình yêu, niềm tin như sụp đổ. Cho tới nay đã gần một tuần sau buổi chiều định mệnh ấy, tôi vẫn sáng đi làm chiều về như không có chuyện gì xảy ra, nhưng lòng thì đau như cắt.
Mọi cư xử của tôi từ lời hỏi thăm, sự quan tâm hay động viên đều là gắng gượng và chính tôi còn thấy nó dối trá. Cô ấy không phải không nhận ra tôi thay đổi, nhưng dù hỏi thế nào cũng chỉ nhận được câu trả lời là anh không sao hay có gì đâu hoặc em nhạy cảm quá…
Vì gia đình, vì đứa con chưa được nhìn thấy mặt, vì chính tình yêu tôi dành cho cô ấy, nên giờ đây mọi thứ cứ đè nặng, bóp nghẹt khiến trái tim tôi đau đớn tới mức tưởng chừng không thể sống tiếp. Nhưng tôi không biết phải làm sao cho đúng, nếu nói ra gia đình tôi sẽ thế nào, vợ chồng và đứa con của tôi mà cô ấy đang mang sẽ ra sao, còn không nói, cứ sống trong im lặng và sự giày vò ấy thì tới bao giờ tôi mới quên đi và sống hạnh phúc???
Thực lòng tôi không biết phải làm sao, xin quý độc giả hãy cho tôi lời khuyên tốt nhất để có thể thoát ra khỏi mớ hỗn loạn và nỗi đau khôn cùng này, tôi xin cảm ơn nhiều!

Theo Tin tức

Tìm kiếm nâng cao: