Bị chồng tránh như tránh tà vì vết rạn sau sinh

9:11 sáng 7 Tháng Một, 2016

Với anh, thà tôi cam chịu xấu xí, luộm thuộm, người lúc nào cũng bốc mùi hoi hoi của sữa, mùi nước đái khai nồng của con còn dễ chịu hơn tôi cố gắng để mình nhìn tươm tất, quyến rũ hơn một chút.

Chỉ sau 3 năm chung sống, có với nhau 1 mặt con, chồng tôi đã bắt đầu thay đổi. Anh trở nên lạnh nhạt, xa lánh và tìm cách mua vui ở bên ngoài, mặc cho 2 mẹ con tôi lủi thủi một mình ngày cuối tuần cũng như ngày lễ.

Kỷ niệm ngày cưới, tôi mua bánh ngọt rồi thắp nến chờ anh suốt cả đêm. Anh về say khật khưỡng trừng mắt khi nhìn thấy tôi mặc váy ngủ mỏng tang, xấu hổ nép ở góc giường. Không phải là cô dâu ngày cưới để còn bẻn lẽn khi đứng trước mặt chồng. 3 năm chung sống, chuyện khỏa thân trước mặt nhau đã quá quen thuộc. Nhưng từ ngày sinh con, tôi sợ chồng nhìn thấy mình trong cảnh như thế này. Tôi sợ ánh mắt hờ hững của anh, sợ những lời châm chọc đau buốt của chồng.

Nhìn thấy tôi, mắt anh dướn lên, cong hình dấu hỏi. Rồi chả cần tôi nói câu gì, anh phá lên cười bảo: “Tưởng vẫn còn ngon nghẻ như ngày xưa hay sao mà dám lôi những đồ này ra mặc. Trông tởm không chịu nổi”. Tôi biết là anh sẽ nói câu làm tôi đau lòng, nhưng không ngờ anh lại có thể bỉ ổi đến như thế.

bi-chong-tranh-nhu-tranh-ta-vi-vet-ran-sau-sinh

Ngày còn yêu nhau anh nói “dù sau này em có già, có xấu đi thì với ah em vẫn mãi là người con gái đẹp nhất”. Ấy vậy mà chỉ vì sinh con xong, vết rạn da chằng chịt ở bụng, ở đùi, ở ngực khiến anh nhìn tôi như một quái vật. Đã thế lại là quái vật muốn làm đẹp.

Với anh, thà tôi cam chịu xấu xí, luộm thuộm, người lúc nào cũng bốc mùi hoi hoi của sữa, mùi nước đái khai nồng của con còn dễ chịu hơn tôi cố gắng để mình nhìn tươm tất hơn một chút. Hóa ra, 3 năm kết hôn sinh con tôi mới phát hiện ra toàn bộ sự thật về bản chất của người chồng bội bạc mà tôi đã từng hết lòng yêu thương suốt 4 năm đại học.

Nhưng ngày tôi mang bầu chồng tôi vẫn chăm sóc tôi chu đáo. Ngày ngày anh đưa đón vợ đi làm khiến bao người ngưỡng mộ. Nhưng rồi, khi cái thai lớn dần, chuyện chăn gối của vợ chồng tôi cũng bị ảnh hưởng, những tháng ngày đó tôi biết đối với một người đàn ông khó tránh khỏi việc họ “nem chả” bên ngoài. Phụ nữ có thể vì đứa con trong bụng mà quên đi những ham muốn vợ chồng, nhưng đàn ông làm sao có thể. Nên tôi đành giả đò như không biết chuyện gì, coi việc chồng ra ngoài “bóc bánh trả tiền” như việc tất yếu của bất cứ gia đình nào.

Tôi tưởng sinh con xong, chồng sẽ nghĩ lại và cắt đứt những mối quan hệ ngoài luồng. Thế nhưng giống như đã vập vào chất nghiện, chồng tôi càng ngày càng lủn sâu vào đó không dứt ra được. Con tôi đã được 1 tuổi rồi nhưng vợ chồng tôi cũng đã không thể nào quay lại như trước kia. Tình cảm vợ chồng ngày một nhạt đi. Kể từ lúc đó tôi biết chồng tôi đã có người phụ nữu khác, và việc mất chồng là điều khó tránh.

Tôi cố gắng níu kéo chồng, cố đi tập thể dục để người thon lại. Thậm chí tôi cũng đã từng áp dụng cả biện pháp nhịn ăn kham khổ chỉ mong nhanh chóng lấy lại vóc dáng. Thế nhưng dù tôi cố gắng đến mấy cũng không thể nào xóa được vết rạn khắp người. Nhiều lúc tôi chán nản, rơi vào trạng thái trầm uất, hay suy nghĩ lung tung.

Tôi bị ám ảnh bởi cái nhìn ngao ngán, cái nhăn mặt của chồng khi nhìn thấy vết rạn trên bụng, trên ngực tôi. Tôi cảm giác như anh đang chịu đựng khi nằm bên cạnh vợ.

bi-chong-tranh-nhu-tranh-ta-vi-vet-ran-sau-sinh1

Hiện tại tôi không muốn nói chuyện với ai, không muốn chia sẻ, tâm sự bất cứ điều gì dù trong lòng đang rất buồn bực, khó chịu. Đêm nào tôi cũng ôm con khóc rưng rức. Kể từ khi sinh con đến giờ vợ chồng tôi chưa một lần được “ân ái” trọn vẹn. Dường như việc gần gũi vợ đối với chồng tôi là việc làm khó khăn lắm. Chồng tôi luôn tỏ ra thờ ơ, lạnh nhạt với tôi. Thậm chí có lần vì không thể chịu nổi sự ghẻ lạnh của chồng nên tôi lớn tiếng. Vậy là mâu thuẫn vợ chồng bắt đầu nổ ra, khi lên đến đỉnh điểm chồng tôi nói hết yêu tôi, mỗi lần ân ái chạm vào những vết rạn trên da thịt tôi là anh ấy thấy ghê sợ, và anh ấy cũng thừa nhận đã có người phụ nữ khác, người đó trẻ đẹp, mang lại niềm vui, sự thỏa mãn cho anh.

Tôi uất ức nên ôm con về nhà ngoại. Tôi biết mọi nỗ lực của tôi không thể nào thay đổi con người anh nữa. Tôi muốn ly dị chồng nhưng lại lo sợ vì không biết mình nên làm gì để có thể sống tiếp những tháng ngày về sau khi không còn chồng bên cạnh?

Tìm kiếm nâng cao:
  • Từ khóa