1 năm kết hôn, mỗi lần làm chuyện đó chồng đều muốn tôi dùng vải đen bịt mắt và sự thật khủng khiếp phía sau

11:04 sáng 14 Tháng Mười Một, 2016

Nghe lời anh, tôi nhắm mắt lại thì. Mảnh vải đen che kín mắt, tôi hốt hoảng, định đưa tay gỡ nó xuống thì…

Ngày anh ngỏ lời yêu, tôi chẳng dám tin đó là sự thật. Anh đẹp trai, hào hoa, phong nhã, tài giỏi, có tài ăn nói. Trong khi tôi chỉ là một cô gái quá bình thường, không có gì nổi bật. Ngoại hình chỉ ở mức ưa nhìn, công việc chỉ cho thu nhập đủ ăn chứ chẳng thể giàu có. Vậy mà anh lại nói anh yêu tôi, đó chẳng phải là chuyện nực cười nhất thiên hạ hay sao. Tôi cười nói anh đừng trêu trọc tôi nữa thì anh:

– Anh không đùa. Anh yêu những cô gái có cách sống giản dị, giàu lòng yêu thương như em.Nếu như quan tâm tới ngoại hình thì anh đã không nói những điều này với em. Chuyện tình cảm làm sao có thể dễ dàng đùa giỡn được.

Những lời anh nói khiến tôi cảm động đến rơi nước mắt. Tôi ôm chặt lấy anh, cảm ơn vì anh đã chọn mình. Chúng tôi bắt đầu yêu nhau từ ngày hôm ấy.

Tình yêu của tôi với anh thực sự quá đẹp, quá trong sáng, giống như mấy chuyện tình yêu trong mấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình vậy. Nhiều lúc, tôi còn nghĩ là mình đang nằm mơ kia. Anh đưa tôi về ra mắt. bố mẹ anh mừng lắm. Họ nói rằng cảm ơn tôi rất nhiều vì đã có thể khiến anh yêu tôi. Bởi bố mẹ anh mong mỏi anh đưa bạn gái về ra mắt từ lâu lắm rồi nhưng anh không đồng ý. Tới đây, tôi cũng trộm nghĩ, quả đúng là anh có rất nhiều người theo đuổi nhưng anh chẳng hề để ý hay nhận lời bất kì một ai. Càng lúc tôi càng thấy mình may mắn. Nhất là khi hôn lễ của chúng tôi được định ngày.

Sánh bước tiến vào lễ đường cùng anh, tôi đã mơ về một tương lai vô cùng hạnh phúc. Tôi còn chuẩn bị rất kĩ cho đêm tân hôn bởi đó là đêm đầu tiên, chúng tôi gần gũi nhau, tôi muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo, trọn vẹn. Thế mà anh khiến tôi bất ngờ hơn khi:

– Anh có quà cho em đây. Em nhắm mắt lại đi.

Nghe lời anh, tôi nhắm mắt lại thì. Mảnh vải đen che kín mắt, tôi hốt hoảng, định đưa tay gỡ nó xuống thì:

– Đừng em, anh muốn đêm tân hôn của chúng mình thật đặc biệt em ạ.

Cũng muốn làm anh vui nên tôi đồng ý. Tôi hy vọng, sự trinh trắng của mình sẽ bù đắp cho anh phần nào những gì tôi còn thiếu. Xong xuôi, anh ôm chặt lấy tôi cảm ơn rối rít khiến tôi hạnh phúc lắm. Tôi đã nghĩ, cuộc đời mình từ nay như thế là tròn vẹn rồi.

Anh đối xử với tôi rất tốt, rất chiều chuộng, yêu thương tôi, chỉ ngoại trừ một việc khiến tối thắc mắc mãi. Chúng tôi gần gũi nhau không theo cảm xúc bộc phát mà theo lịch. Đều đặn, 1 tuần hai lần và lần nào cũng vậy, anh đều dùng vải đen bịt mắt tôi trước khi làm chuyện ấy.

– Anh à, đêm nay em muốn bỏ khăn bịt mắt.

– Em mà bỏ khăn ra là anh giận đấy. Em cứ như thế này đi vì anh thích như vậy.

Tôi dù không muốn nhưng vẫn phải chiều anh, vì ngoài chuyện này ra, anh cũng chẳng có yêu cầu tôi chuyện gì khác. Thế mà rồi cũng được 1 năm…

moi-lan-lam-chuyen-do-chong-deu-muon-toi-dung-vai-den-bit-mat

Tôi chết lặng khi biết suốt 1 năm trời qua, người ân ái với tôi không phải là anh, ngay cả đêm tân hôn cũng là gã đàn ông đó. (Ảnh minh họa)

1 năm trôi qua, cảm xúc yêu đương tôi dành cho anh dường như ngày càng sụt giảm. Tôi không biết có phải vì chuyện anh cứ muốn bịt mắt tôi mỗi lần cả hai làm chuyện đó hay không nữa. Tôi sợ nếu tình trạng này cứ mãi tiếp diễn, tôi sẽ sớm bị lãnh cảm với anh mất. Hơn nữa, cái sở thích hơi quái dị này của anh cũng đến lúc nên chấm dứt rồi. Nên tối ngày hôm ấy, đến lịch như bình thường, tôi đã quyết định làm chuyện định mệnh đó.

Cuộc vui vừa bắt đầu, thay vì giữ nguyên miếng vải đen trên mắt, tôi đột ngột tháo nó xuống để xem anh sẽ phản ứng thế nào thì… Người sốc không phải là anh, mà chính là tôi. Tôi hoảng sợ rồi hét toáng lên như gặp phải ma vì người đang gần gũi với tôi lúc này không phải là anh mà là một người đàn ông lạ hoắc.

Gã đàn ông đó thấy mình bị phát hiện, nhanh chóng ôm lấy quần áo lao nhanh ra khỏi nhà. Sực nhớ ra anh, tôi gào thét tên anh trong nỗi uất hận bởi tôi biết, nếu không có anh tiếp tay thì gã đàn ông kia làm sao dám lẻn vào đây làm chuyện đó với tôi được. Rồi anh cũng bước vào, biết chắc không giấu giếm.được nữa, anh nắm chặt tay tôi, công khai tất cả. Tôi chết lặng khi biết suốt 1 năm trời qua, người ân ái với tôi không phải là anh, ngay cả đêm tân hôn cũng là gã đàn ông đó. Và lý do khiến tôi đau thấu tim:

– Anh… Anh không có cảm xúc với phụ nữ. Anh lấy em chỉ là để cho bố mẹ anh yên lòng thôi. Anh lại càng sợ em phát hiện, công khai tất cả nên mới bày ra cách này. Anh xin lỗi, anh…

Tôi tặng cho anh 1 cái tát cháy má chấm dứt tất cả tình nghĩa thời gian qua. Tôi không ngờ, thật sự không ngờ anh lại có thể đối xử tàn nhẫn với mình như vậy. Trái tim tan nát cùng nỗi ô nhục, liệu có cách nào có thể cữu vãn tôi qua cơn bi kịch này không?

Tìm kiếm nâng cao: