Tôi trợn tròn mắt mồm lắp bắp khi biết sự thật qua lời tình tứ của chị dâu trong nhà nghỉ

11:00 sáng 1 Tháng Mười Hai, 2016

Mặc cho vợ tôi khóc lóc van xin chị ấy đừng cướp số vàng đấy đi, tôi vẫn đứng lặng như phỗng không thể nói được gì khi vật chứng đã đầy đủ.

Vừa sáng mở mắt nhà tôi đã ầm ĩ như một cái chợ, vợ chồng tôi vội vàng chạy xuống nhà thì thấy chị dâu đang ngồi khóc lóc kể lể với mọi người là đã lâu rồi chị ấy không mở két sắt tối qua mở tủ lấy vàng để bán chuẩn bị mua nhà ra ở riêng thì toàn bộ số vàng 30 cây có 10 cây đã không cánh mà bay.
Vì chưa có điều kiện nên trong ngôi nhà này ngoài bố mẹ, gia đình tôi và gia đình anh chị còn có bà cô không có chồng em của bố tôi. Trong nhà toàn những người mà tôi hiểu hết cả tính cách ai cũng là người thân của tôi, nhiều lần trong cặp tôi để cả mấy chục triệu trong phòng khách cũng chẳng ai động vào một tờ nào. Hôm nay chị dâu rơi vào cảnh một mất người ngờ làm cho gia đình tôi bối rối nghi kỵ lẫn nhau, tôi cảm thấy rất buồn.
Bố tôi ngồi phân tích với mọi người:
– Nếu con mất tiền thực mà lại mất một phần thôi thì tên trộm đó không thể là trộm bên ngoài được mà chỉ có ở trong ngôi nhà này thôi. Vàng của con thuộc thương hiệu nào nói rõ với mọi người biết để tìm, để mọi người khỏi nghi kỵ lẫn nhau anh em bất hoà, con có quyền vào các phòng để tìm xem có hay không, hay do con có nhiều vàng quá nên có chút sai xót trong ghi chép.
Nghe bố tôi nói xong chị dâu gạt nước mắt đứng dậy và thanh minh:
– Con không nhầm lẫn đâu mà chắc chắn có người đã lấy số vàng đó, nếu bố cho phép con thì con xin được mọi người hãy chung tay giúp con tìm kiếm số vàng đó.
Mọi người tỏ ra rất ủng hộ riêng chỉ có vợ tôi phản đối kịch liệt vì cho là số vàng chị ấy thuộc thương hiệu nổi tiếng nhiều người có thể mua chứ đâu phải mỗi chị ấy có. Rồi cuộc tranh luận giữa hai chị em kết thúc bằng việc chị dâu được quyền vào phòng tôi khám xét đầu tiên. Thật kinh ngạc khi chị ấy lôi trong tủ quần áo của vợ tôi ra một bịch được bọc kín bởi nhiều lớp, rồi lộ ra trước mặt mọi người là khoảng hơn chục cây vàng đúng như tên thương hiệu vàng của chị ấy nói.
Mặc cho vợ tôi khóc lóc van xin chị ấy đừng cướp số vàng đấy đi, tôi vẫn đứng lặng như phỗng không thể nói được gì khi vật chứng đã đầy đủ. Và hình ảnh lần đầu tiên gặp vợ tôi trong một lần ở siêu thị cứ luẩn quẩn trong đầu tôi.
Lần đó vợ tôi ăn mặc rất đẹp và sang trọng nhưng cô ấy liên tục lấy những đồ nhỏ gọn của siêu thị dồn vào cái áo khoác to tướng. Tôi thấy lạ đi sau theo dõi xem cô ấy có bị bắt không, thật kinh ngạc cô ấy vượt qua tất cả các vòng của máy quét nhưng lại không vượt qua được mắt của mấy nhân viên mật được cài làm khách hàng. Và tất nhiên lúc đó tôi trở thành anh hùng cứu mỹ nhân, tôi đã nhận hết lỗi về mình để rồi cả hai chúng tôi đều trở thành kẻ phạm tội và phải chịu bồi thường hơn chục triệu.
Từ đó chúng tôi yêu nhau và em cũng từ bỏ nghề trộm cắp đó, nhưng không ngờ hôm nay em lại hành nghề đó ngay chính ngôi nhà thân yêu của tôi. Thử hỏi một người làm chồng như tôi làm sao có thể chấp nhận một người vợ trộm cắp một lần nữa chứ, đúng là cái gì đã ăn sâu vào máu thịt con người ta thì thật khó mà sửa được.
Dù cô ấy thanh minh thế nào tôi cũng không bao giờ tin vì với mức lương công nhân 2 vợ chồng mỗi tháng tằn tiện lắm mới tiết kiệm được 2 triệu đồng thì đến bao giờ chúng tôi mới có được số vàng lớn thế chứ, trong khi mới cưới được hơn 2 năm.
Không tìm được sự ủng hộ của mọi người thậm chí chồng cũng thờ ơ đứng ngoài cuộc không có chính kiến bảo vệ, cô ấy không chịu nổi những ánh mắt giận dữ khinh bỉ đã xách va li về nhà bà ngoại để ở. Để mặc cô ấy đi để tự kiểm điểm lại bản thân, chứ tôi không muốn sau này con mình sẽ học cái tính xấu của vợ.
Trong một lần đang ngồi tán gẫu với đám bạn tôi chợt nhìn thấy chị dâu đang ngồi bên bàn gần đó cười nói rất vui vẻ với một thằng trai tân trẻ hơn cả tôi, sau đó tôi bám theo họ vào một nhà nghỉ rất hẻo lánh. Đoán là chị ấy phản bội chồng nên tôi phải tìm mọi cách vào hang ổ để bắt quả tang cho chị hết chối cãi.

chi-dau

Đang loay hoay không biết phải làm thế nào cho cánh cửa kia mở ra thì nghe được những lời tình tứ của chị:
– Thế số vàng em đã giao cho anh đã đủ để minh chứng tình yêu của em dành cho anh chưa? Bây giờ em sẽ phải tìm lý do để bỏ lão già ngốc nghếch đó đã rồi chúng ta về sống chung dưới ngôi nhà của riêng chúng mình anh nhé.
– Thế em lấy số vàng đó mà chồng và em dâu không có phản ứng gì à?
– Ôi cái nhà mà chẳng ai tin tưởng nhau ấy mà, chỉ cần một mưu kế nhỏ của em đã khiến vợ chồng cậu em chia rẽ đấy thôi. Còn nếu chồng có hỏi vàng đâu em bảo đầu tư mua nhà chung cư hết rồi.
Không kiềm chế được cơn tức giận tôi đập cửa thình thịch một lúc sau chị ta ra mở cửa, trợn tròn mắt mồm lắp bắp không nói lên lời. Lấy hết sức tát chị dâu một cái rồi bỏ đi không nói một lời nào, tôi biết chỉ cần làm như thế là chị ta đã đủ hiểu cả rồi.
11h đêm tôi đến nhà bà ngoại nơi vợ tôi đang chịu ấm ức chưa biết tâm sự cùng ai. Mẹ nói em không ở nhà mà đang đi ký hợp đồng với một khách hàng quan trọng, tôi thắc mắc với mẹ công việc cô ấy là công nhân thì ký hợp đồng gì chứ bà cười bảo:
– Thế con không biết rồi nó là một kiến trúc sư tự do đó, nó tuy học dở dang do nhà nghèo nhưng lại rất giỏi trong thiết kế những căn nhà đẹp đó.
Vậy mà từ trước đến nay em không bao giờ nói điều bí mật đó cho tôi biết, rồi vợ trở về mặt lạnh tanh, mặc cho tôi xin lỗi nhưng cô ấy vẫn quyết định không chịu quay lại với bố con tôi. Dường như tôi cảm thấy em không còn tin yêu mình nữa nên đã đứng trước cổng nhà suốt đêm để chứng minh tình yêu của mình còn rất sâu đậm với em.
Để rồi nửa đêm em vội vàng chạy ra mở cửa dìu tôi vào nhà, sự tha thứ và cái ôm ấm áp của em xua tan cái lạnh lẽo của mùa đông mà chỉ còn lại trong lòng tôi là sự ấm áp tôn trọng em.

Tìm kiếm nâng cao: