Tôi đã tự đẩy gia đình mình vào tay người tình cũ của chồng

10:36 sáng 28 Tháng Bảy, 2015

Gia đình nhỏ hạnh phúc của tôi có lẽ sẽ vẫn mãi là niềm mơ ước của nhiều người nếu không có một ngày người yêu cũ của chồng tôi xuất hiện…

Sau bao năm vắng bóng, người yêu cũ của chồng tôi xuất hiện. Cô ta là một người tử tế. Thế nhưng chính cái sự tử tế đó làm tôi sợ hãi. Cô ta càng tốt đẹp, tôi càng lo sợ mất đi gia đình êm ấm của mình… Cô ta quá cao tay!

Hạnh là người yêu cũ của chồng tôi, 35 tuổi và mới trở về sau khóa du học dài hạn bên Úc. Người thân của cô đều ở Úc, Hạnh nói nhớ Việt Nam và không quen tiết trời bên đó nên chấp nhận trở về đây làm việc cho một công ty nhỏ với mức lương vừa phải.


Sau bao năm vắng bóng, nay người yêu cũ của chồng tôi trở về (Ảnh minh họa)

Vì ở Việt Nam không còn họ hàng thân thích nên Hạnh sống khép kin và cô đơn. Vì thế, tôi nói với chồng rằng cuối tuần nên mời hạnh về nhà chơi cho vui.

Chồng tôi đồng ý và rất vui khi thấy tôi thoải mái như vậy. Tôi thực sự không có dù chút ghen tuông nào bởi Hạnh cư xử rất đúng mực, phải phép. Thậm chí mới đầu Hạnh còn từ chối vì sợ tôi thấy phiền. Hơn nữa, tôi hoàn toàn tin tưởng chồng mình. Ngoài giờ làm, anh không bù khú cùng bạn bè như người ta mà luôn dành thời gian cho vợ, cho con. Anh luôn sắp xếp về nhà thật sớm, không rượu chè, cờ bạc, anh chia sẻ việc nhà và nuôi dạy con cái cùng tôi, anh là một người đàn ông mẫu mực. Các chị trong công ty tôi bảo hiếm có ông chồng nào sẵn sàng rửa bát, nấu cơm cho vợ như anh. Họ bảo tôi tu 9 kiếp mới có được người đàn ông tốt như vậy.

Vào cuối tuần chúng tôi thường tổ chức nấu món gì đó ngon ngon để đãi cả nhà. Tôi và Hạnh cùng vào bếp, vừa làm vừa tâm sự mọi điều trong cuộc sống. Tôi cũng khuyên Hạnh nên suy nghĩ chín chắn và lập gia đình vì cũng đã có tuổi rồi. Hạnh bảo cô không muốn lấy chồng vì không tìm thấy cảm giác yêu đương với ai nữa. Hạnh bảo chỉ muốn sống thế này đến cuối đời. Nhưng những lúc nhìn Hạnh vui đùa với các con tôi, tôi vẫn cảm nhận được điều gì đó khao khát trong ánh mắt của Hạnh. Thế rồi có lần Hạnh ướm hỏi muốn làm mẹ nuôi của hai đứa nhỏ nhà tôi. Vì hai đứa nhỏ rất quý Hạnh nên hai vợ chồng tôi cũng đồng ý luôn. Càng ngày chúng tôi càng thân thiết và gắn bó như những người thân trong gia đình. Tôi chia sẻ mọi thứ với Hạnh như hai chị em ruột mà hoàn toàn quên đi việc Hạnh từng là người tình cũ của chồng tôi. Tôi cứ vô tư mà sống như thế…

Thời gian trôi đi, tôi thăng chức trưởng phòng kinh doanh, công việc vốn dĩ bận rộn nay càng bộn bề hơn. Những cuộc họp, tiếp khách và đi công tác quấn lấy tôi, tôi mất dần cái khái niệm cuối tuần.

Rồi một ngày, hôm đó tôi hẹn dùng bữa với một đối tác tại một quán ăn nhỏ. Khi tôi bước chân vào một quán ăn thì bắt gặp chồng tôi, cùng hai đứa nhỏ và Hạnh. Họ đang ngồi ăn cùng nhau ở một góc khuất của quán. Tôi nhìn thấy chồng tôi gỡ thịt cua và đút cho Hạnh. Con trai tôi mè nheo hỏi sao bố không gỡ cho con mà lại gỡ cho mẹ Hạnh? Con tôi, lẽ đương nhiên gọi chồng tôi là bố. Con tôi, một cách nào đó, nay cũng đương nhiên gọi Hạnh là mẹ. Họ trêu ghẹo và cười đùa vui vẻ như một gia đình tròn trịa.

Cảnh tượng ấy đổ sụp trước mắt tôi. Tôi thậm chí không nói được lời nào với đối tác của mình, chao đảo bước ra khỏi nhà hàng trong tình trạng vô hồn, tồi tệ. Nước mắt tôi không chảy nổi mà chỉ thấy như có cây kim nhọn đang đâm thẳng vào ngực mình.

Tôi đã đánh mất gia đình mình từ bao giờ?

Cô ta quá tốt đẹp, quá lịch sự, quá tử tế, quá tình cảm đến mức tôi hoàn toàn vô tư mà không chút đề phòng.

Trở về căn nhà tối om, trống hoác. Tôi không bật điện, ngồi ôm mình vật vã giữa sofa. Nơi đây là nhà tôi, sao hôm nay tôi lại phải cô đơn ngay chính trong ngôi nhà này? Rốt cuộc ai mới là người sai? Có phải vì tôi đã quá dễ dãi, quá vô tư? Hay vì cô ta cao tay quá?

Tôi nghe tiếng còi xe quen thuộc. Tiếng mở cửa tanh tách quen thuộc. Tiếng nói cười quen thuộc.

Hai đứa con tôi tạm biệt “mẹ” và cùng nhau ôm đồ chơi vào nhà.

– Mẹ Hạnh thương chị hơn , mua cho chị búp bê đẹp!

– Mẹ Hạnh thương em hơn, máy bay trực thăng của em xịn hơn nhé!

– Không, mẹ thương chị hơn!

– Thương em hơn.

– Mẹ là của em!

– Của chị…

– Của em!

Tiếng giành giật, tranh cãi của chúng càng làm tôi đau xé lòng… Gia đình nhỏ của tôi, đã rơi vào tay cô ta như thế.

Tôi phải làm gì đây?

(Nguồn : tintucmoi)

Tìm kiếm nâng cao: