Thu dọn di vật của mẹ, ‘rụng rời’ phát hiện bí mật của bà và cha dượng

7:08 chiều 21 Tháng Mười Hai, 2016

Lo công việc xong xuôi cho mẹ thì tôi với chồng lên xe về. Quay ra rồi tôi mới nhớ để quên túi xách nên chạy lên phòng lấy. Và đến lúc đó tôi mới thấy dượng khóc…

Tôi vốn là đứa ngang bướng ương ngạnh. Từ nhỏ tôi đã trầm tính ít nói, đến khi bố tôi mất tôi càng buồn hơn. Phần vì thương mẹ, phần lại tủi thân với lũ bạn có gia đình đầy đủ.
Năm ấy mẹ tôi dẫn dượng về là lúc tôi lên lớp 10. Chẳng biết phải do tính ích kỷ không mà tôi nhất quyết không đồng ý mặc dù lúc ấy dượng đã rất tốt với tôi. Mẹ vì sợ sự cô đơn tuổi già mà lấy dượng. Còn tôi cũng chỉ vì bất đắc dĩ mới phải chấp nhận nên ghét bỏ và lúc nào cũng chỉ gọi là ‘chú’.
Có hôm tôi đi học quên mang ô, đang đội mưa với đám bạn chạy thì thấy dượng cầm ô đứng đợi ở cổng trường. Tôi sợ xấu hổ nên chạy đi mặc dù dượng gọi tên tôi liên tục. Lát sau dượng đuổi kịp rồi dúi vào tay tôi cái ô rồi ông chạy đi. Về đến nhà, người dượng ướt sũng mẹ mới hỏi sao anh đi đón con mà con khô ráo còn anh lại ướt. Dượng chỉ nói do dượng không may bị ngã ướt hết người nên đội mưa về cho rửa trôi đất luôn.
Mặc dù tốt với tôi là vậy nhưng tôi vẫn rất thờ ơ với dượng. Những ngày tôi đi học đại học là những ngày ăn ruốc do dượng làm hì hục cả ngày mới xong, dượng còn cất công ghi lên từng hộp là thứ mấy thì ăn cái này, hôm nào là ăn cái kia để khỏi ngán. Ấy vậy là với tấm chân tình ấy tôi vẫn dửng dưng.

bi-mat-cua-ba-va-cha-duong
Phải tận mắt chứng kiến lúc dượng chăm mẹ, tôi mới hiểu ông yêu mẹ tôi nhường nào. (Ảnh minh họa)

Khi tôi lấy chồng được một năm thì mẹ tôi mắc bạo bệnh. Có lẽ phải tận mắt chứng kiến lúc dượng chăm mẹ, tôi mới hiểu ông yêu mẹ tôi nhường nào. Ông lo cho mẹ tôi từng chút một. Mẹ ăn được ít nên lúc nào dượng cũng tìm tòi đủ thứ để nấu ngon cho mẹ ăn.
Có những ngày mệt mỏi mẹ cáu bẳn, cha dượng cũng nhẹ nhàng. Khi mẹ tôi đau đớn, dượng ôm chặt mẹ vào lòng như đang muốn chia sẻ nỗi đau đó. Ngày mẹ tôi mất, dượng không khóc nhưng tôi thấy dượng già đi cả chục tuổi, người gầy rộc không ngủ nghỉ ăn uống gì. Lo công việc xong xuôi cho mẹ thì tôi với chồng lên xe về. Quay ra rồi tôi mới nhớ để quên túi xách nên chạy lên phòng lấy. Và đến lúc đó tôi mới thấy dượng khóc, dượng ôm rất chặt tấm ảnh chụp chung của hai người. Từ ngày ấy tôi gọi ông là bố.
Có lẽ như nhà khác khi người mẹ mất rồi thì chẳng còn mối liên hệ nào nữa vì tôi chẳng phải con đẻ của cha dượng. Nhưng không phải thế, ông vẫn sang nhà tôi chơi với cháu và con gái tôi rất quấn ông. Con bé gọi bố là ông ngoại một cách ngọt ngào, thân thiết như thể chính ruột thịt.

Hôm qua khi lên phòng mẹ dọn dẹp tủ sách, tôi có thấy một bức thư kẹp trong cuốn kinh Phật mẹ vẫn để trên đầu giường. Chữ viết khá ngoằn nghoèo nên tôi nghĩ mẹ viết khi sức khỏe đã yếu lắm. Và tôi rất bất ngờ khi mẹ nói bố vì muốn chăm lo cho tôi nên không muốn sinh thêm con.
Ông sợ nếu có con ông sẽ không thể đối xử với tôi tốt như bây giờ. Ngạc nhiên hơn là bố dặn mẹ phải giữ bí mật này. Khi tôi còn đang đọc dở thì chồng tôi dưới nhà gọi lớn hỏi con đâu. Lúc ấy tôi mới nhớ là mải đọc thư của mẹ mà để con chạy đi lung tung.
Tôi vội vàng chạy đi tìm con thì thấy con đang chơi bên nhà bác hàng xóm. Vừa lo vừa giận tôi lấy tay vỗ con mấy cái vào mông thì bố chạy đến bế con tôi lên, con bé thấy ông thì ôm chầm lấy ông. Lúc này tôi mới thấy ông khi nãy hớt hải đi tìm con tôi mà mồ hôi đẫm áo, dép ông còn chưa kịp xỏ vào. Tôi đã khóc vì quá cảm động nhưng miệng vẫn lớn tiếng nói: ‘Bố bênh nó, chiều nó như thế làm gì, để rồi nó lại đi đâu không ai tìm thấy’.
Có lẽ tôi là người quá may mắn vì mất đi một người bố nhưng bù lại cho tôi một người bố vô cùng tuyệt vời. Tôi đã gọi ông là bố, lần đầu gọi bố ánh mắt của ông ánh lên nhìn tôi. Tôi mong ông sẽ sống thật lâu thế có thể sống hạnh phúc cùng chúng tôi.

Tìm kiếm nâng cao: