Sự thật bữa ăn của vợ trong tháng ở cử

8:17 chiều 16 Tháng Mười Một, 2016

Yêu Ngân được gần 4 năm thì tôi quyết định đưa em về ra mắt gia đình rồi tiện thể xin phép bố mẹ chọn ngày lành tháng tốt để tiến hành làm đám cưới. May mắn thay là bố mẹ tôi đều quý Ngân và ưng ý em hết sảy, lúc đó cả tôi và Ngân đều sung sướng vì đâu phải mấy ai đưa về ra mắt đều được bố mẹ mình chấp thuận. Cứ coi như là thở phào nhẹ nhõm được cái chuyện sau này mẹ chồng con dâu sẽ không mâu thuẫn bất hòa là tốt đẹp lắm rồi. Không phụ lòng bố mẹ tôi quý Ngân, từ ngày về làm dâu em luôn tỏ ra là một người vợ đảm đang, một nàng dâu hiếu thảo thay tôi phụng dưỡng bố mẹ.

Em một lòng hi sinh cho gia đình chồng, tôi biết rõ em ham công tiếc việc nhưng vì muốn dành thời gian phò tá cho tôi và đảm nhận việc nội trợ trong gia đình em cũng kiên quyết xin nghỉ việc để ở nhà làm một bà nội trợ. Nói là nội trợ người ta thường nghĩ ngay đến mẫu phụ nữ quần áo xộc xệch, đầu tóc rối bời vì không còn thời gian chăm lo cho bản thân mình, vậy nhưng với vợ tôi thì khác. Em luôn tạo bất ngờ, sự mới mẻ khiến tôi luôn cảm thấy hạnh phúc nhất. Biết rõ bố mẹ tôi cũng mong có cháu bế bồng nên em cũng không kế hoạch gì cả mà muốn nhanh chóng có thai để bố mẹ chồng được vui lòng. Ở em hội tụ tất cả những điều mà tôi quý trọng nhất.

Và rồi trời không phụ lòng người khi sau 2 tháng “thả phanh” thì vợ tôi cũng mang thai, khỏi phải nói cả nhà vui sướng đễn cỡ nào. Nhất là mẹ tôi, bà hạnh phúc nên nỗi chảy cả nước mắt, chẳng thế mà từ ngày vợ tôi có bầu thì mọi công việc nhà bà chuyển giao hết cho chị giúp việc mới thuê về. Còn Ngân thì mẹ tôi bắt em tẩm bổ đủ thứ, rồi ở đâu có dịch vụ chăm sóc cho bà bầu là y như rằng mẹ tôi ngay lập tức dắt em đi bằng được. Nhìn thấy vợ và mẹ tình cảm như thế tôi cảm thấy mình thật may mắn.
Cứ tưởng mọi chuyện sẽ luôn êm đềm trôi qua như thế, tình cảm của mẹ tôi và vợ sẽ càng ngày càng hiểu rõ nhau hơn. Vậy nhưng chẳng hiểu sao từ khi vợ tôi sinh ra thì giữa em và mẹ có mối bất hòa. Tất cả cũng bắt đầu bằng việc liên quan đến chế độ ăn uống sau khi sinh của vợ tôi. Mẹ tôi cũng vì quan tâm đến sức khỏe của vợ nên bà mới bắt vợ tôi ăn những món mà dân gian lâu nay vẫn truyền lại, vậy nhưng vì có những món mà vợ tôi không ăn được nên nhất quyết em không ăn thế là mâu thuẫn xảy ra. Mọi chuyện lên đến đỉnh điểm đó là hôm đó tôi vừa đi làm về bước vào nhà đã nghe tiếng mẹ mình quát tháo.

su-that-bua-an-cua-vo-trong-thang-o-cu

– Mẹ thương mày nên mới nấu cho mày ăn, vậy mà mày còn chê ỏng chê eo sao? Có phải mày nghĩ mẹ dễ tính nên định cưỡi lên đầu không, không coi mẹ ra gì đúng không?

– Con thật sự không có ý đó, mẹ thương con như nào con đều biết. Nhưng con thật sự không thể ăn những món như này được…

– Mày….

Không để mẹ nói thêm vì tôi sự mâu thuẫn lại kịch liệt hơn, tôi vội vã dỗ dành cả mẹ và vợ bĩnh tĩnh lại. Lúc đó nhìn vào mâm cơm tôi có thấy mẹ nấu món cá cho vợ ăn, nhưng thú thật là vợ tôi lâu nay không ăn được cá, em sợ chất tanh. Vậy nhưng với mẹ thì ăn cá lại rất tốt cho bà bầu lại còn nhiều sữa để cho con bú. Tối hôm đó tôi có khuyên bảo vợ là dù không muốn thì cũng ăn một ít để mẹ vui lòng. Cứ tưởng mọi chuyện thế là xong nào ngờ không khí gia đình ngày càng nặng nề, tôi chán ngán vì đứng giữa không biết nên nghe ai cả, cứ thế tôi hằn học đủ điều.

– Em là phận làm dâu mà cứ cãi mẹ chồng nhem nhẻm thế là sao chứ? Chả nhẽ ăn một miếng thì to tát lắm sao?

– Nhưng anh có…

– Thôi đi, anh chán phải nghe em giải thích lắm rồi. Em hãy tự suy nghĩ đi.
Tối hôm đó tôi ngủ tại phòng đọc sách để vợ một mình, thật sự tôi cũng thương em rất nhiều nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ cứ để cho vợ suy nghĩ lại tất cả như vậy sẽ tốt hơn. Mấy hôm sau thì tôi thấy mọi chuyện bình thường lại nên cũng an tâm. Chắc vợ tôi hiểu những gì tôi nói nên em mới nghe lời mẹ hơn, để vợ không tủi thân nên tôi quyết định xin nghỉ một ngày để chăm sóc cho em và con. Hôm đó tôi đi siêu thị để mua mấy thứ mà em thích ăn coi như đền bù vì đã lỡ la mắng em. Trên đường về nhà tôi cứ tưởng tượng cảnh vợ mình sẽ sung sướng đến cỡ nào khi được chồng cưng chiều. Vậy nhưng khi vừa đẩy cửa bước vào thì tôi đã hốt hoảng khi thấy em đang ngồi ăn cơm nhưng nước mắt giàn dụa, tôi chạy lại để xem có chuyện gì thì chết điếng với mâm cơm trên bàn. Mẹ tôi đang bắt Ngân ăn hết bát cơm thiu từ tối hôm qua.

– Sao mẹ lại bắt vợ con ăn cái thứ cơm bẩn thỉu này được cơ chứ…

– Mày hét lên làm cái gì. Từ giờ thì tao không chiều vợ chồng chúng mày nữa, nếu từ bây giờ tao nói gì mà vợ mày không nghe thì nó phải ăn hết bát cơm thiu này còn không thì đừng có bước chân vào cái nhà này. Tao chiều vợ mày quá nên giờ nó dám láo với bà già này à. Không có cửa đâu.

Tôi như chết điếng trước câu nói của mẹ và cảnh vợ mình đang ôm mặt khóc lóc. Hóa ra lâu nay tôi tưởng mọi chuyện đã ổn thì một mình vợ tôi đang chịu đựng tất cả. Không nói thêm một câu gì tôi kéo tay vợ dắt em lên phòng. Mặc cho mẹ tôi có mắng chửi thì tôi vẫn chịu, việc trước tiên là tôi sẽ để vợ về nhà mẹ đẻ một thời gian đợi khi tôi nói chuyện ổn thỏa với mẹ mình thì tôi sẽ đón em lên. Tôi biết chẳng qua mẹ mình tức quá nên bà mới làm như vậy…tôi tin chắc rằng khi tôi hóa giải mọi chuyện thì tình cảm giữa con dâu và mẹ chồng sẽ lại tốt đẹp như xưa.

Tìm kiếm nâng cao: