Sau đêm tân hôn, bộ mặt của nhà chồng lộ rõ

6:37 chiều 2 Tháng Năm, 2017

Tôi cứ ngỡ mình đã trở thành bà hoàng, nhưng tôi đã nhầm. Đêm tân hôn thứ anh dúi vào tay khiến tôi sốc đến mức bủn rủn không thốt nên lời.

Yêu nhau được 1 năm, Minh đưa tôi về nhà anh ra mắt. Mọi người nói đó là vinh dự của tôi bởi vì, nhà Minh rất giàu hơn nữa không phải cô gái nào cũng được anh nghiêm túc đưa về nhà như thế. Khi ấy tôi cũng nghĩ mình thật may mắn, vì tôi biết xung quanh Minh luôn có các cô gái chân dài xinh đẹp theo đuổi vậy mà anh lại chọn mình, 1 cô gái ở quê lên thành phố học và làm việc.

Hôm về gặp bố mẹ anh, thực sự tôi rất hồi hộp cả đêm tôi cứ thao thức trở người bên này bên kia không làm sao ngủ nổi. Trưa đó vừa bước vào nhà của anh tôi đã thấy choáng ngợp với vẻ đẹp bên trong, đồ đạc ở đây rất đắt tiền.

sau-dem-tan-

(Ảnh minh họa)

Mẹ anh nhìn rất xinh đẹp quý phái nhưng khuôn mặt toát lên vẻ phúc hậu còn bố anh nhìn thành đạt và từng trải, ông nhìn tôi từ đầu đến chận rồi hỏi han chuyện gia đình. Còn mẹ anh tôi thấy bà bồn chồn, khi nghe bố anh hỏi:

– Thế 2 đứa đã suy nghĩ kỹ chuyện hôn nhân chưa.

Tôi trả lời:

– Dạ rồi ạ.

Lúc đó mẹ anh nhìn tôi bằng ánh mắt rất khó hiểu bà lắc đầu, giống như kiểu van lơn:

– Con đừng dại dột mà bước vào căn nhà này.

Mấy lần bà định rủ tôi vào bếp cùng nhưng Minh cứ đứng kè kè bên cạnh nên hai bác cháu chẳng nói được gì nhiều. Sau hôm đó lòng tôi cứ gợn gợn, tôi có cảm giác mẹ Minh không thực sự vui và hạnh phúc khi làm phu nhân của cái gia đình giàu có đó. Mấy lần sau tôi đến, cũng thấy bà có vẻ buồn buồn, tôi hỏi Minh thì anh bảo:

– Tính mẹ anh là vậy, bà hiền lắm nhưng cũng rất đa sầu đa cảm. Người ta thì thích đi mua sắm còn mẹ anh chỉ thích ở nhà đọc sách và nuôi mấy con thú mà thôi.

Tôi mỉm cười trừ, rồi gạt đi cái ánh mắt của mẹ anh để chuẩn bị cho đám cưới sắp tới. Tôi tin mình sẽ hạnh phúc, chẳng hiểu sao tôi lại muốn về sống chung cùng mẹ anh. Tôi muốn khiến bà vui vẻ hơn.

Đám cưới diễn ra khá hoành tráng, tôi chính thức theo chồng bỏ cuộc chơi. Tôi đã hạnh phúc khi rằng từ nay mình đã có 1 bến đồ bình yên và tôi sẽ trân trọng nó, sẽ sống thật vui vẻ. Nhưng rồi đêm tân hôn mọi thứ dường như tắt ngấm khi mẹ anh nói với tôi:

– Con hãy chuẩn bị tinh thần đi nhé, mọi thứ trong căn nhà này không đơn giản như con nghĩ đâu. Đã bao lần mẹ muốn nói với con điều đó nhưng không có cơ hội và thằng Minh cũng không cho. Phận đàn bà mình nhiều lúc không có nhiều sự lựa chọn con à.

– Ý mẹ là sao ạ?

Khi mẹ chồng định nói tiếp thì bố anh gọi vào phòng tìm thứ gì đó.

– Thôi con lên nhà nghỉ ngơi đi.

Tôi mệt mỏi đi lên trong lòng đầy nghi ngờ lẫn hoang mang, tắm rửa xong xuôi tôi ra giường. Minh bế phốc vợ trên tay rồi đòi ân ái, tân hôn xong xuôi anh dúi cho tôi 1 tờ giấy rồi bảo:

– Nội quy của nhà này đấy, em đọc đi có gì không hiểu thì hỏi anh.

Tôi đọc qua mà chóng mặt, chồng bắt tôi nghỉ việc chỉ ở nhà nội trợ sinh con. Thỉnh thoảng đi tiếp khách với chồng và còn nhiều điều vô lý khác nữa.

– Thế này là sao anh, sao lại bắt em bỏ việc.

– Tiền anh kiếm, em chỉ cần ở nhà là được rồi.

– Em sẽ không làm bình hoa di động đâu, em bỏ công học 4 năm địa học 2 năm cao học và đã có 1 công việc ổn định giờ em không thể bỏ nó được.

Minh trợn mắt lên:

– Giờ em là vợ anh những điều anh nói là mệnh lệnh. Anh sẽ check camera mỗi ngày đấy, gia đình anh bao thế hệ nay đều như thế hết. Em có phúc không biết hưởng còn cãi à.

Minh mà tôi quen dường như biến thành 1 con người khác, anh ấy gia trưởng độc đoán. Giờ thì tôi đã hiểu vì sao mẹ anh nhìn tôi với ánh mắt đó, càng hiểu vì sao 1 đóa hoa đẹp như bà lại luôn u buồn.

Mấy hôm sau tôi vẫn đi làm thì bị chồng kéo về đánh cho 1 trận rồi gằn lên: ‘Em chán sống rồi sao?”. Bất lực tôi nghỉ việc ngồi nhà, lúc này nói chuyện với mẹ anh tôi mới biết Minh không phải là con của bà mà là con rơi của bốchồng. Chị gái Minh đã lấy chồng ở nước ngoài vì chị ấy không muốn gặp bố. Bố anh ngoại tình mấy chục năm nay nhưng dù bà có đòi ly hôn hay bỏ trốn thì vẫn bắt quay lại vì gia đình họ rất sĩ diện.

Dĩ nhiên Minh cũng không khác tính bố anh là mấy, độc đoán và luôn làm theo ý mình. Đã vậy đêm nào anh ấy cũng về khuya trong tình trạng say mèm có hôm còn có cả mùi nước hoa nữ và son dính trên áo. Càng nghe, càng chứng kiến tôi càng bủn rủn sợ hãi, tôi không biết tương lai của mình sẽ đi về đâu nữa. Người ta vẫn nói lấy chồng giàu là sướng nhưng ở trong chăn mới biết chăn có rận, bề ngoài chẳng nói lên được điều gì. Nhiều lần mệt mỏi chán nản tôi muốn bỏ trốn nhưng sợ bố mẹ tôi đau lòng và sợ mình lại giống như mẹ chồng bị bắt về và sống cuộc sống giam lỏng. Tôi nên làm gì đây? Xin hãy cho tôi lời khuyên.

Tìm kiếm nâng cao: