Khổ vì mẹ chồng bảo thủ

7:34 chiều 20 Tháng Năm, 2016

Mẹ chồng tôi là người bảo thủ. Với bà, con trai bà là nhất. Từ khi tôi về làm dâu, bà coi tôi như bảo mẫu của chồng.
Chồng tôi bản tính ham chơi, được nuông chiều từ nhỏ nên ba chục tuổi đầu mà không biết lo nghĩ gì. Ngoài việc đi làm ở công ty, thời gian còn lại anh thỏa sức tụ tập bạn bè, uống rượu bia, karaoke.

Những ngày đầu sau khi đi tuần trăng mật về, anh đã theo bạn bè bia rượu đến nửa đêm không thấy về. Điện thoại thì không liên lạc được. Người làm vợ như tôi vừa giận, vừa lo. Đã thế tôi còn bị mẹ chồng mắng cho một trận tơi bời.

Hôm ấy, con trai chưa về, mẹ chồng lên hỏi tôi. Có thế nào tôi nói thế. Tôi chỉ biết anh ấy bảo ra ngoài gặp bạn mà không biết đi đâu. Bà liền làm ầm lên rằng tôi không biết quan tâm đến chồng. Chồng đi đến giờ này chưa về mà còn bình thản nằm xem ti vi.

Khổ, chồng đến cả ba chục tuổi chứ có phải trẻ con đâu mà tôi quản được. Tôi hỏi đi đâu, anh ấy bảo gặp bạn rồi phóng đi mất tăm. Đến khi tôi gọi điện thì tắt máy. Nóng ruột như lửa đốt nên tôi không ngủ được đành mở ti vi cho khuây khỏa.

Thế chưa đủ, đang 12h đêm bà bắt tôi ra đường tìm anh. Tôi đành làm theo. Kì thực tôi cứ đi, gọi hết người bạn này đến bạn kia của chồng đều không có kết quả gì. Đi ngoài đường hai tiếng đồng hồ không có kết quả gì nên tôi đành về nhà.

Khoảng 4 giờ sáng chồng tôi về trong tình trạng say khướt. Mẹ chồng thấy thế, xót con rồi lôi tôi ra chì chiết. Nào không biết chăm lo cho chồng để chồng buồn, uống rượu cả đêm. Thực ra thì trước khi cưới việc anh đi thâu đêm suốt sáng là chuyện cơm bữa rồi. Tôi vô cùng uất ức trong lòng.

Những lần như thế diễn ra thường xuyên trong nhà tôi. Anh cứ say, mẹ chồng cứ lôi tôi ra mắng, còn tôi thì cứ im lặng cho qua. Tôi có lựa những lúc vợ chồng tình cảm khuyên nhủ chồng nhưng đâu cũng vào đấy.

Không chỉ có việc đó, hễ anh có xảy ra việc gì là bà sẽ đổ lỗi cho tôi. Anh làm muộn cũng do tôi không gọi chồng dậy sớm. Anh bị kỉ luật vì nghỉ nhiều cũng do tôi không biết bảo ban. Anh gầy đi cũng do tôi không biết chăm sóc…

Thật lòng, đã nhiều lần tôi suy nghĩ đến việc ly hôn. Nhưng bố mẹ đẻ tôi là người khá truyền thống, tôi sợ ông bà không chấp nhận được một đứa con gái bỏ chồng. Vì vậy, tôi cố gắng sống như thế.

kho-vi-me-chong-bao-thu

Nhưng “con giun xéo mãi cũng quằn”. Cũng đến lúc tôi không nín nhịn được. Hôm ấy hai vợ chồng tôi sang bên nhà ngoại ăn giỗ. Ngày giỗ hôm ấy có cậu mợ tôi mới từ nước Ý về nên mọi người vui vẻ, ăn uống nhiệt tình. Cuối buổi, mấy người đàn ông trong nhà đều say khướt. Chồng tôi cũng vậy.

Thấy cũng khuya, thời tiết đang sang thu, sợ nếu về chồng sẽ bị trúng gió nên tôi gọi điện về nhà xin phép mẹ chồng cho ngủ lại. Nói chưa kịp dứt câu, mẹ chồng đã quát tháo ầm ầm, bắt về cho bằng được.

Tôi bèn nghe theo bà, mặc mọi người bên ngoại giữ ở lại. Tôi phải chở anh chồng say khướt về trong đêm đầu thu. Vừa về đến nhà bà đã xuýt xoa, trách mắng tôi sao lại để anh uống nhiều đến thế, rồi chê người nhà tôi ham hố rượu bia…

Lần đầu tiên tôi đôi co với bà. Bà thấy thế lu loa rằng con dâu về chửi cả mẹ chồng. Đêm hôm ấy chồng tôi bị cảm, sốt cao hôm sau phải nhập viện. Ở viện mẹ chồng tôi cũng không tắt những bài hát cũ. Những người bệnh cùng phòng nhìn tôi đầy ái ngại.

Thấy con rể ốm, bố mẹ tôi và cậu mợ vào thăm. Được đà, bà càng lớn giọng nhiếc mắng tôi rằng không bao giờ quan tâm đến chồng, mẹ chồng nói thì cái mặt cứ xị ra không thèm bận tâm. Bà còn lớn tiếng với cả bố tôi rằng để con rể uống say đến nỗi phải nhập viện. Bà chỉ thẳng mặt tôi và bảo từ nay trở đi cấm không cho chồng tôi sang bên ngoại nữa…

Tôi chưa kịp nói gì thì mẹ tôi lên tiếng: “Bà không phải cấm, từ giờ con trai bà không cần qua nhà tôi nữa. Vì thế tôi cũng xin phép cho con gái tôi không bao giờ phải về nhà bà nữa. Chào bà”. Và mẹ cứ thế dắt tôi đi trong ánh mắt ngỡ ngàng của nhiều người.

Có lẽ tôi sẽ nghe theo lời mẹ không bao giờ về ngôi nhà kia nữa. Tôi nên ly hôn. Đã đến lúc tôi rời bỏ cái gia đình tôi không mong muốn và không thuộc về kia. Có lẽ tôi nên tìm cho mình một con đường khác.

Tìm kiếm nâng cao: