Giàu mà cho nhà chồng ăn bánh mì thay cơm!

1:39 chiều 20 Tháng Sáu, 2015

Hà cứng họng khi đọc được những dòng xỉa xói mà nhà chồng nói về cô trên facebook, dù cô luôn cố “dĩ hoà vi quý” va chu đáo hết mức.
Hà và Dũng kết hôn được 3 năm và lập nghiệp trên thủ đô trong khi bố mẹ hai bên vẫn ở dưới quê. Hồi mới cưới, hai vợ chồng cũng vất vả đi thuê nhà, nhịn ăn nhịn mặc để tích cóp cho tương lai. Nhưng may mắn sau đó, bố mẹ Hà được đền bù đất ở quê. Có một khoản kha khá, cô con gái duy nhất là Hà được bố mẹ tặng cho căn nhà chung cư nhỏ coi như quà hồi môn muộn. Đúng lúc đó Hà có bầu, còn chồng cô thắng một hợp đồng lớn cho công ty nên được thăng chức. Vậy là hai vợ chồng quyết định Hà nghỉ việc ở nhà dưỡng thai, còn Dũng sẽ đi làm và hàng tháng đưa tiền cho vợ chi tiêu gia đình.

Sau sinh, Hà cũng muốn quay lại làm việc nhưng ngặt nỗi con cô hay ốm đau lại nhỏ quá, thuê giúp việc hay gửi trẻ cô đều không yên tâm. Mặc dù mình Dũng dư sức nuôi cả gia đình nhưng Hà không muốn mang tiếng ăn bám chồng. Vậy là cô kinh doanh hàng gia dụng trên mạng. Có duyên bán hàng nên hàng tháng Hà cũng để dành được một khoản cho con sau này.

Tuy cũng kiếm ra tiền nhưng điều làm Hà không vui là từ ngày cô thôi việc, thái độ của mẹ chồng cô với con dâu khác hẳn. Ban đầu bà bảo: “Người ta bầu bí đầy ra, làm sao phải nghỉ làm, bấu víu hết vào thằng Dũng”. Đến khi cô kinh doanh online thì bà nói: “Kiếm được mấy đồng chả đủ ăn diện. Chỉ khổ thân con trai tôi thôi”. Rồi bà còn kể với các chị chồng của Hà: “Thằng Dũng làm bợt mặt ra được bao nhiêu đưa hết cho vợ. Thế mà chả bao giờ thấy con Hà biếu được cho đồng quà đồng bánh”. Hà nghe mà buồn vì chồng cô hàng tháng cũng chỉ đưa một khoản đủ chi tiêu cho 3 người, còn mỗi lần biếu mẹ chồng thứ gì thì hai vợ chồng cô cùng đưa biếu. Chẳng nhẽ bà lại muốn cô phải biếu riêng?

Dù nhiều điều từ mẹ chồng khiến Hà không vui nhưng nghĩ ra, cô không ở cùng nhà chồng, cả năm lại gặp nhau vài lần nên Hà cũng kệ. Tuy nhiên, sự việc vừa rồi khiến cô không thể vô tư mà nghĩ như vậy được. Đó là vào ngày con tròn 1 tuổi, cô mời bố mẹ chồng và gia đình các chị chồng lên thành phố để ăn bữa cơm sinh nhật. Đã định mua bánh sinh nhật từ hôm trước nhưng con bỗng nhiên bị sốt, Dũng lại đi công tác tối mới về nên Hà cũng quên khuấy đi mất. May mà đúng hôm sinh nhật thì thằng cu hạ sốt, Hà kịp đi chợ nấu nướng bữa trưa để chờ nhà chồng.

nha-chong-noi-xau-nang-dau
Hà đọc xong, định gọi cho Dũng “xả giận” nhưng nghĩ lại thì chồng cô không có tội gì, mà cứ đợi xem cô còn bị đặt điều gì nữa (Ảnh minh họa).

Sau bữa cơm, mẹ chồng Hà có đôi lời phát biểu. Bà bảo đi lại tốn kém mà kinh tế khó khăn nên chẳng có quà cáp gì nhiều cho cháu, thôi thì cả nhà tặng cháu bộ quần áo. Hà vui vẻ cảm ơn và mời mọi người nghỉ ngơi rồi qua trung tâm thương mại gần nhà cô vui chơi mua sắm. Chiều tối, mọi người quay trở về, ai cũng tay xách nách mang bao nhiêu là đồ, thậm chí bà chị cả của Dũng còn mua cả mấy bộ quần áo cho cô bé giúp việc ở dưới quê. Nghĩ lại lời than thở “dạo này nghèo nên không mua được gì cho cháu” mà cô chạnh lòng.

Vì cũng sắp đến bữa tối nên Hà mời mọi người ở lại ăn xong rồi hãy về nhưng các chị chồng cô muốn về luôn cho khỏi muộn. Thế là Hà đành chạy vội xuống dưới chân toà nhà mua ít bánh mì pate để mọi người ăn trên xe cho khỏi đói. Cả buổi chiều dọn dẹp, con lại chưa khỏi ốm nên ăn cơm xong thì hai mẹ con Hà đi ngủ luôn mà cô quên không gọi điện cho mẹ chồng xem bà về tới nhà lúc nào.

Hôm sau, tranh thủ con ngủ, Hà vào facebook để ghi lại đơn hàng của khách, đồng thời lướt một vòng xem có gì hay ho. Đến dòng trạng thái của cô cháu chồng, Hà cứng họng mà tức không nói nên lời. Nguyên văn như thế này: “Mình là mình ghét nhất thể loại ăn bám chồng mà còn keo kiệt với nhà chồng. Lần sau muốn đi chơi thì nên ăn thật no bánh mì ở nhà, để người ta dành tiền bánh mì mà mua bánh kem. Đã keo lại còn láo thì đúng là đủ bộ mà. Không có nhiều quà là không thèm hỏi han xem nhà người ta đi đường sống chết thế nào luôn”.

Hà đọc xong, định gọi cho Dũng “xả giận” nhưng nghĩ lại thì chồng cô không có tội gì, mà cứ đợi xem cô còn bị đặt điều gì nữa. Hà vẫn đủ bình tĩnh để gọi điện cho mẹ chồng hỏi han xem hôm qua thế nào và có lời xin lỗi vì nhiều việc mà con lại ốm nên cô còn thiếu chu đáo. Mẹ chồng cô nghe xong cũng chỉ thủng thẳng: “Các chị trách mày đấy”, rồi dập máy.

Tối hôm đó, mấy đứa cháu khác của Dũng lên facebook kẻ tung người hứng, nói xấu Hà không thiếu một lời, dù nhiều đứa còn chẳng đến nhà cô ăn bữa sinh nhật, gặp cô cũng không được câu chào hỏi, thế mà xỉa xói không tiếc lời. Bất ngờ hơn, mấy bà chị chồng cũng vào than thở kiểu “khổ quá, về nhà đói gần chết” hay “thôi từ lần sau cạch không dám lên thủ đô”.

Dũng đi làm về. Hà đem chuyện kể lại với chồng đồng thời cho anh biết trước đây Hà từng cho cháu anh vay tiền để kinh doanh, giờ nó “nuốt” luôn không trả, Hà cũng không đòi, vậy mà còn có tư cách nói Hà như vậy. Cô không nói cho chồng biết cũng vì thương nó sẽ bị cậu mắng, ai ngờ giờ nó “ăn cháo đá bát”. Tin nhắn vay mượn Hà vẫn lưu trong điện thoại. Dũng là người khá nóng tính và thẳng thắn, anh gọi điện về mắng cho đứa cháu một trận và hẹn mọi người chủ nhật này, nhân dịp về quê ăn giỗ, anh sẽ họp gia đình luôn. Hà mừng vì Dũng hiểu cho cô và luôn nhìn nhận sự việc đúng bản chất sự việc. Dù luôn đặt tiêu chí “dĩ hoà vi quý” lên đầu, nhưng lần này, cô sẽ không ngăn cản anh. Cô nghĩ, thà mất lòng trước được lòng sau, chứ không thể để mọi người bên nhà chồng coi cô không ra gì như thế này được.

Tìm kiếm nâng cao: