Dở khóc dở cười vì “chiến dịch” sinh cháu đích tôn của mẹ chồng

11:28 sáng 28 Tháng Mười Một, 2015

Chỉ vì “chiến dịch” sinh cháu đích tôn cho dòng họ mà vợ chồng tôi sống dở chết dở.
Tôi kết hôn đã hơn 5 năm, có một con gái hơn 3 tuổi. 2 vợ chồng tôi đều là công chức nhà nước, tôi là giáo viên cấp 3, còn chồng tôi công tác Ủy ban huyện.

Nhà chồng tôi khá cơ bản, bố mẹ chồng cũng đều là cán bộ hưu trí. Nói chung, bố mẹ chồng hiền lành, mẫu mực, kinh tế cũng thoải mái. Nói chung cuộc sống làm dâu của tôi rất dễ thở.

Cưới được hơn 1 năm thì tôi sinh con con gái đầu lòng. Bé Mít xinh xắn, đáng yêu, cả nhà ai cũng vui. Mẹ chồng tôi thích cháu lắm, vì anh là con một. Tính ra, thời gian mẹ chồng tôi chăm Mít còn nhiều hơn cả tôi. Sinh con được 2 tháng, tôi xin mẹ cho về ngoại chơi 1 thời gian.

Từ hôm tôi đi, ngày nào mẹ chồng cũng gọi điện, hỏi Mít ăn chưa, ngủ chưa, được gần 2 tuần thì bà nằng nặc bắt tôi về vì nhớ cháu quá. Thế là tôi đành bế con về, dù có ý định ở nhà ngoại 1 tháng.

Mặc dù vậy, nhưng nhìn cách bà chăm con gái, tôi thấy rất ấm lòng. Có người mẹ nào không hạnh phúc khi con mình được nuôi dưỡng trong gia đình đầy đủ cả vật chất lẫn tinh thần.

Khi Mít được hơn 3 tuổi. Mẹ chồng bắt đầu giục tôi sinh thêm đứa nữa, bà bảo lúc bà còn khỏe, bà còn trông được cháu. Thế nhưng, lần này, mẹ chồng bắt đầu bóng gió việc sinh con trai. Bà không nói thẳng với tôi, nhưng mỗi lần trêu đùa với Mít, mẹ chồng lại ráo: “Thế này mà có thằng cu nữa thì hết ý, một gái một trai, thế là 10 điểm rồi Mít nhỉ, Mít về bảo mẹ Vân đẻ em trai nhé”. Mít thích lắm, tối nào cũng bảo mẹ ơi mẹ đẻ em bé đi để con chơi với em.

Một ngày, mẹ chồng gọi tôi vào phòng rồi tỉ tê: “Con chuẩn bị tinh thần sinh con nhé, Mít cũng lớn rồi, mà phải sinh con trai bằng được đấy. Nhà mình có mỗi thằng Tú độc đinh, không sinh được con trai là có tội với tổ tiên đó con”.

Tôi nửa đùa nửa thật: “Có phải mình con quyết là được đâu mẹ, còn ở chồng con nữa chứ”. Nghe tôi nói thế, mẹ chồng tôi được đà hỉ hả: “Mẹ biết mà, giờ 2 đứa chỉ cần làm theo kế hoạch của mẹ là được”. Tôi chưa kịp hỏi thêm thì mẹ chồng giục ra ngoài làm việc. Tôi thắc mắc lắm nhưng thôi không hỏi thêm gì nữa.

Trưa hôm sau, tôi đang nấu cơm thì mẹ chồng tôi ở đâu về, tay xách nách mang đủ thứ lỉnh kỉnh, tôi chạy ra đỡ cho bà, hỏi: “Cái gì mà nhiều thế hả mẹ”, mẹ chồng tôi bảo, thuốc sinh con trai đấy. Tôi há hốc mồm vì ngạc nhiên.

Trong bữa cơm, bà nói với cả nhà, từ giờ 2 vợ chồng tôi phải chịu khó uống thứ nước này, bà phải tìm mãi mới được 1 địa chỉ bốc thuốc lá, đảm bảo uống đều sẽ sinh được con trai. Thế là từ hôm đấy, thay vì nước lọc, 2 chúng tôi phải uống nước lá do chính tay bà sắc. Thậm chí chồng tôi đi làm, bà còn rót ra chai cho chồng mang đi, bảo nhớ uống cho hết, đừng có đổ đi mà phụ lòng bà.

do-khoc-do-cuoi-vi-chien-dich-sinh-chau-dich-ton-cua-me-chong
Ảnh minh họa

Sau đấy nửa tháng, mẹ chồng bắt đầu lên thực đơn ăn uống cho 2 vợ chồng. Bà bảo muốn có con trai phải đầu tư, ăn uống cũng ảnh hưởng lắm, bà nói, bà tìm hiểu những món ăn dễ sinh con trai rồi, từ giờ cứ thế mà ăn, nếu bận, để bà chế biến cho. 2 vợ chồng tôi chán lắm, nhưng vì thấy bà quyết tâm quá nên đành chịu.

3 tháng sau, mẹ chồng phán, đến thời điểm sinh con rồi, bà hỏi rõ kỳ đèn đỏ của tôi. Đến ngày, bà gọi điện cho con trai về sớm, tự tay vào bếp chuẩn bị những món riêng bồi bổ cho cả 2 vợ chồng. Mẹ tôi còn nhấm nháy: “Nhớ hôm nay phải thành công đấy nhé”. Tôi ngại sượng hết cả mặt mày.

Ăn tối xong, chồng tôi đang nằm dài trên sô pha xem phim thì mẹ chồng dựng dậy. Bà bảo lên phòng ngay, quên nhiệm vụ rồi à. Thế là 2 vợ chồng tôi cun cút dẫn nhau lên phòng.

Thế nhưng vừa được một lát, chồng tôi bắt đầu kêu đau bụng, không những thế, người anh bắt đầu nổi mẩn ngứa ngáy, càng ngày càng dữ dội. Tôi hoảng quá, vội vàng mở cửa gọi bố mẹ lên, mẹ tôi nghe ầm ĩ vội vã chạy lên. Chứng kiến con trai quằn quại vì đau bụng và ngứa ngáy, bà cuống cuồng sai tôi gọi cấp cứu, lúc đấy tôi hãi quá, chân tay cứ cứng đờ.

Sau một hồi thăm khám, bác sĩ nói không phải lo nữa, chồng tôi bị dị ứng thực phẩm. Bác sĩ nói ăn cái gì mà để đến nông nỗi này, may đưa đến kịp, nếu không để nặng quá còn phải rửa ruột mới khỏi. Tôi lo lắng đi đi lại lại, mẹ chồng ngại ngùng cúi mặt chẳng nói câu gì.

Từ sau hôm đấy, không thấy mẹ chồng đả động gì tới sinh con trai nữa. Đống thuốc lá cất trong tủ lạnh bà âm thầm vứt hết đi. Vợ chồng tôi cũng được thoải mái ăn uống với cả nhà, không phải ăn chế độ riêng như trước nữa.

Chẳng đứa nào nói ra nhưng cả 2 đều thấy thở phào nhẹ nhõm. Cái “chiến dịch” săn cháu đích tôn của mẹ chồng đúng là làm 2 vợ chồng tôi sống dở chết dở.

Tìm kiếm nâng cao: