Của hồi môn của nàng dâu quê khiến cả nhà chồng bật khóc

7:23 chiều 19 Tháng Năm, 2016

Cảm ơn chị đã sinh ra một người con gái hiếu thảo, đức độ thế này để trao nó cho tôi. Đây đã là của hồi môn lớn và có giá trị nhất rồi. Tôi không cần thêm bất cứ thứ gì khác nữa.

Ngày lên thành phố trọ học, Hoa chẳng có ước mơ gì nhiều ngoài ra trường xin được một công việc ổn định để sớm có thu nhập phụ giúp gia đình. 4 năm đại học trôi qua nhanh chóng, Hoa dồn hết mọi tâm trí cho chuyện học hành nên thành tích học tập khá ổn. Với tấm bằng giỏi trong tay, Hoa nhanh chóng được nhận vào làm ở một công ty có tiếng. Nơi đây, duyên phận đã tìm đến với Hoa. Ngay từ những ngày đầu, sduwj dịu dàng, tháo vát, nhanh nhẹn của Hoa đã lọt vào mắt xanh của Thiên – chàng trưởng phòng trẻ tuổi cùng công ty. Có biết bao bóng hồng vây quanh Thiên nhưng chỉ có Hoa mới khiến trái tim Thiên rung động. Qua vài lần trò chuyện, làm quen, Hoa chính thức nhận lời tìm hiểu với Thiên.

Càng gần gũi, cả hai mới phát hiện mình có nhiều điểm tương đồng. Họ nhanh chóng cảm mến nhau, nên đôi nên cặp khi nào không hay. Sau gần một năm tìm hiểu, Thiên quyết định đưa Hoa về ra mắt. Sự giàu có, bề thế của gia đình Thiên khiến Hoa choáng váng. Nghĩ tới gia cảnh của nhà mình ở quê, Hoa chợt thấy chạnh lòng. Cho dù bố mẹ Thiên không tỏ thái độ gì đặc biệt khi biết xuất thân của Hoa nhưng tận sâu trong tâm thức, Hoa vẫn cảm thấy bất an vô cùng. Hoa lo sợ bố mẹ Thiên sẽ không chấp nhận một nàng dâu quê như Hoa.

Hoa đã định dừng lại nhưng Thiên nhất quyết không chịu đồng ý. Nếu chỉ vì lý do không môn đăng hộ đối mà dừng lại chẳng hóa ra từ trước tới nay Hoa chẳng hề có niềm tin vào tình yêu của Thiên hay sao . Vậy là cho dù biết sẽ rất khó khăn, Hoa vẫn muốn cùng Thiên cố gắng. Hoa hy vọng, sự chân thành của Hoa sẽ khỏa lấp được nỗi thiếu hụt về điều kiện kinh tế của gia đình mình.

cua-hoi-mon-cua-nang-dau-que-khien-ca-nha-chong-bat-khoc

Ngày cưới cũng diễn ra. Trước mặt họ hàng hai bên, mẹ Thiên đứng lên cho Hoa rất nhiều trang sức quý giá. Bà còn tuyên bố cho thêm vợ chồng Hoa một nhà mặt tiền khá lớn ở khu phố đắt đỏ nhất nhì thành phố. Ai cũng khen Hoa tốt số, lấy được chồng giàu như chuột sa chĩnh gạo.

Cuối cùng thì giây phút Hoa không mong đợi nhất cũng đến. Khi người tổ chức hôn lễ giới thiệu nhà gái lên trao của hồi môn trước khi con gái về nhà chồng thì nét mặt Hoa chợt tối xầm lại. Phải mất một lúc sau, mẹ Hoa mới ngập ngừng bước lên đeo vào tay Hoa chiếc nhẫn vàng nhỏ. Họ hàng nhà trai bắt đầu xì xào, bàn tán. Hoa còn nghe rõ từng câu người ta nói: “Nhìn người thế kia đã biết là không có tiền rồi”. Hoa thấy mắt mẹ rơm rớm, nước mắt trực tuôn rơi. Nhanh chóng, Hoa ôm lấy mẹ vào lòng. Không hiểu dũng khí và can đảm ơn đâu, Hoa đã lên tiếng:

– Với mọi người, hai chỉ vàng này có lẽ không đáng giá. Nhưng với gia đình tôi, nó cả một tài sản giá trị. Nó có được là nhờ những giọt mồ hôi mặn đắng của mẹ tôi, đôi bàn tay chai sạn của cha tôi. Tôi không thấy xấu hổ hay thẹn thùng vì của hồi môn của mình quá ít mà ngược lại, tôi thấy mình đã có được món hồi môn giá trị nhất của một người con gái, đó chính là tình yêu thương, sự dạy dỗ, hy sinh lớn lao của cha mẹ mình. Tôi trân trọng những gì họ đã dành cho tôi và tôi nghĩ, những hy sinh, vất vả của họ cũng xứng đáng nhận được sự trân trọng của mọi người.

Hoa vừa dứt lời, mẹ chồng cô với đôi mắt ươn ướt đã bước lại gần, cầm chặt lấy tay mẹ Hoa mà nói:

– Cảm ơn chị đã sinh ra một người con gái hiếu thảo, đức độ thế này để trao nó cho tôi. Đây đã là của hồi môn lớn và có giá trị nhất rồi. Tôi không cần thêm bất cứ thứ gì khác nữa.

Hôn lễ vẫn tiếp tục được cử hành trong không khí đầm ấm, gần gũi hơn. Thế mới biết, chẳng chuyện gì là không thể xảy ra nếu người ta dành cho tình yêu thương bằng tất cả sự chân thành.

Tìm kiếm nâng cao: