Có nên trả chồng về cho mẹ chồng?

3:54 chiều 26 Tháng Sáu, 2015

Hạnh Dung hy vọng rằng những gì bạn viết ở đây là bức xúc cao độ nhất thời, khi mẹ chồng đang vào chơi và những mâu thuẫn cũ lại “sống dậy”.
Chị Hạnh Dung ạ!
Em đã kết hôn được 7 năm, đã có 1 bé gái 7 tuổi. Cuộc sống vợ chồng 7 năm qua quá nhiều sóng gió. 2 năm đầu vì mâu thuẫn với mẹ chồng, không chịu nổi em đã thuyết phục chồng bỏ quê miền Trung, vượt ngàn dặm vào Sài Gòn. Khi đó con em mới 18 tháng, vợ chồng đã có công việc ổn định ở quê nhưng viết đơn thôi việc, bỏ tất cả vô Nam làm lại từ đầu.
Em là người trầm tính, nội tâm nhưng rất trọng tình nghĩa và rất quyết đoán. Khi còn yêu đương, gia đình em đã cấm cản vì rằng tiếng tăm bà mẹ chồng khó tính cả làng trên xóm dưới ai cũng biết. Em lúc đó lại nghĩ khác, em thông cảm cho bà ấy vì goá chồng 30 năm. Thế nhưng,bà ấy đã không ưa gì em ngay từ ngày đầu. Em là giáo viên, chuyện gì cũng muốn trao đổi nhẹ nhàng, ngược lại bà mẹ chồng lúc nào cũng nặng nhẹ, bảo thủ, cố chấp và nhiều chuyện buôn khắp làng trên xóm dưới.

Bốn năm vào Nam, nay công việc hai vợ chồng đã ổn tuy nhiên khó khăn vẫn còn nhiều lắm. Em và chồng cũng nhiều lần cãi vã vì bất đồng trong quan điểm sống,về mọi vấn đề. Dù em có cố gắng thế nào thì mẹ chồng cũng không yêu thương gì lại còn vạch lá tìm sâu, phán xét. Em góp ý về vấn đề gì bà cũng phản bác. Lại còn xì xèo tiếng bấc tiếng chì, lại còn đưa chuyện với mấy bà hàng xóm. (quên nói với chị, bà ấy cũng vô Sài Gòn chơi).
Mẹ chồng em yêu con trai thật đặc biệt. Nếu người ta thương con thì mong cho con hạnh phúc, còn bà ấy lại nghĩ và đã nói ra rằng: mẹ có một, vợ không lấy được con này thì lấy con khác. Em luôn tủi phận vì rằng mình chả thua ai về học vấn,vẻ ngoài không đến nỗi, gia đình đường hoàng mà sao luôn bị mẹ chồng,gia đình chồng phán xét bêu riếu. Thôi thì trả anh về cho mẹ của anh để anh báo hiếu đủ đầy vì dù có cố cũng không dung hoà được. Chị Hạnh Dung thấy sao?
NTTH

Chào bạn,

Hạnh Dung hy vọng rằng những gì bạn viết ở đây chỉ là sự bức xúc cao độ nhưng nhất thời, khi mẹ chồng đang vào chơi và những mâu thuẫn cũ lại “sống dậy”. Sau khi bạn gửi thư đi thì mẹ chồng đã trở về quê và tâm trạng của bạn đã dịu lại, không còn sôi sục ý muốn “ly hôn để trả chồng về cho mẹ của anh ấy” nữa. Bởi vì thật sự, trong cách bạn thể hiện ý muốn ly hôn của mình, Hạnh Dung vẫn đọc thấy cảm xúc “giận dỗI” của một cô vợ chứ chưa phải là nỗi bức xúc, đắng hay hay hằn thù cần giải quyết.

Bạn đang mệt mỏi vì một lần nữa phải sống chung với mẹ chồng, với người mà vì những điều không thể dung hòa, bạn đã vượt ngàn dặm để được sống xa. Những mệt mỏi khiến bạn nghĩ đến chuyện ly dị, trả chồng cho mẹ mà quên đi rằng chồng bạn dù có yêu mẹ đến cỡ nào cũng đã nghe theo lời thuyết phục của bạn để bỏ tất cả những gì đang ổn định vào Sài Gòn, bắt đầu mọi cái lại từ đầu. Điều đó chẳng lẽ không có ý nghĩa rằng với anh ấy, bạn và con cái mới là tất cả.

Chuyện mẹ chồng bạn nói thế nào có phải là chuyện anh ấy nghĩ hay không? Sao giận điều bà nói mà lại trách chồng? Nếu anh ấy có im lặng khi mẹ “vạch lá tìm sâu, phán xét” hay “xì xèo tiếng bấc tiếng chì” thì chắc cũng là anh ấy đâu có thể lúc nào cũng ra mặt bênh vợ, phản đối mẹ, nhất là khi mẹ chỉ vào chơi, rồi sẽ ra về, trả lại không gian riêng cho vợ chồng.

Điều quan trọng để bạn nghĩ tới ly dị chính là mối quan hệ của hai vợ chồng. Theo Hạnh Dung cảm nhận từ cách bạn kể, những cãi vã, bất đồng có lẽ cũng chưa quá mức căng thẳng. Chẳng vợ chồng nào có thể đồng thuận được với nhau trong mọi vấn đề. Hơn nữa, bạn là người quyết đoán, theo như chính bạn nhận xét, phải chăng tính cách ấy cũng ảnh hưởng không nhỏ đến không khí gia đình. Gia giảm chính những tính cách của mình, điều chỉnh những điều xô lệch chắc cũng là điều bạn đã làm và đang làm trong suốt 7 năm qua. Cố gắng đừng trộn mọi cảm xúc trong lúc mệt mỏi vì mâu thuẫn “mẹ chồng, nàng dâu” vào với nhau. Hãy cố gắng tách bạch từng chuyện, để nếu có ly hôn đi chăng nữa thì là để có được điều gì tốt đẹp hơn cho mình, cho con mình, chứ không phải để “trả chồng cho mẹ chồng”.

Tìm kiếm nâng cao: