Có con dâu như thêm con “trâu tốt” trong nhà

4:58 chiều 22 Tháng Tư, 2015

Gia đình chồng em khá giả, thu nhập mỗi tháng lên đến 50-60 triệu/tháng nhưng cuộc sống của em chẳng khác gì địa ngục, lúc nào em cũng bị ám ảnh bởi cả núi công việc và ánh mắt dò xét, nghiêm nghị của bố mẹ chồng.

Em sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Khánh Hòa, cuộc sống gia đình em không phải quá dư giả nhưng ba mẹ em lúc nào cũng tạo điều kiện hết sức để chúng em được tập trung học hành. Vì thế, khi còn là học sinh trung học, em gần như không phải làm bất cứ thứ gì ngoài việc học.

Sau khi đỗ tốt nghiệp cấp 3, em đăng ký thi vào trường Đại học Quốc gia Hà Nội và đỗ. Từ đó, em chuyển ra Hà Nội, bắt đầu cuộc sống sinh viên tự lập.

Ở đây, em đã quen và yêu một bạn trai cùng trường. Chúng em yêu nhau chưa đầy 1 năm thì em có thai. Thế là em lên xe hoa khi mới đang là sinh viên năm thứ 2.

Cưới xong, gia đình chồng bảo em bảo lưu kết quả để ở nhà sinh nở cho tốt rồi sau đó tính sau. Em nghe lời bố mẹ nên ở nhà, còn chồng em thì vẫn đi học bình thường. Tuy nhiên khi sinh xong, em xin bố mẹ cho đi học lại thì ông bà khuyên em không nên đi học nữa, ở nhà chăm con, làm việc gia đình, rồi sau này giúp bố mẹ việc kinh doanh (gia đình em có một hệ thống cửa hàng bán đồ nội thất).

Vậy là, một lần nữa, em nghe lời bố mẹ. Biết đâu rằng, từ đây, cuộc sống của em mới thật sự là khổ sở.

Nhà chồng em giàu có, thu nhập mỗi tháng cả 50-60 triệu, thậm chí hơn, nhưng lại sống rất tiết kiệm. Từ khi con em được 1 tuổi, ông bà không thuê osin nữa mà để em tự lo việc chăm con và cơm nước, dọn dẹp nhà cửa.

Mới 21 tuổi, chưa từng nuôi con, cũng chưa từng phải động chân động tay vào việc nhà, nên cái gì với em cũng vất vả. Nhà chồng em thì rộng, 100m2 mà cao đến 4 tầng. Vì thế, chưa cần kể, chắc mọi người, nhất là các chị cũng hiểu, khối lượng công việc của em nhiều như thế nào.

Đã vậy, bố mẹ chồng em lại là người Bắc, nên rất kỹ tính, và nề nếp. Lúc nào ông bà cũng đòi hỏi nhà cửa phải sạch sẽ, gọn gàng. Cơm nước đầy đủ, ngày 3 bữa. Nhưng bữa nào phải ăn hết bữa đó, chứ không được nấu thừa. Hễ nấu thừa là em lại bị bố mẹ mắng. Vì thế, mỗi lần đi chợ là một lần đầu óc em căng thẳng đến tột độ.

Chồng em thương em, muốn giúp đỡ em chút việc nhà sau mỗi buổi tan trường, nhưng bố mẹ em gia trưởng nên không đồng ý. Ông bà quan niệm, việc nhà là việc của con dâu. Thế nên, mỗi ngày em đều phải dậy từ 5h30 phút sáng để lo cho con, rồi đi chợ, nấu đồ ăn sáng cho cả gia đình để mọi người kịp giờ đi làm và chồng em kịp giờ đi học.

Hôm nào mệt quá, em ngủ quên đến 6h30 thì y như rằng nghe bài ca nhắc nhở, chửi khéo của bố mẹ chồng. Nhất là bố chồng em vì ông khó tính, và rất nguyên tắc.

Ngày nào cũng như ngày nào, em phải làm việc luôn chân luôn tay từ 5h30 phút sáng cho đến tận 10 giờ đêm. Muốn đi chơi cũng không được. Đi sinh nhật bạn thì bố chồng em bảo, chồng con rồi còn sinh nhật sinh nhiếc cái gì? Chính vì lẽ đó cho nên, từ khi lấy chồng, em gần như cắt đứt liên lạc với anh em, bạn bè. Thỉnh thoảng lắm em mới đưa con đi chơi một vài ngày thì lúc về, bát đĩa xếp đầy chậu, nhà cửa, quần áo xếp cả đống để chờ em.

Thế là, em lại phải lao vào để làm. Ấy thế mà, trong đầu, lúc nào em cũng nơm nớp lo, chỗ này chưa sạch chỗ kia còn bụi, đồ ăn này nấu hơi nhiều, đồ ăn kia hơi mặn….

Còn chồng em, tuy là con một, nhưng lại không có tiếng nói trong gia đình, và sợ bố mẹ em một phép nên em càng không có chỗ dựa. Vì thế, cuộc sống của em cứ như địa ngục mỗi ngày. Ăn không dám ăn, chơi không dám chơi, chỉ biết làm, và nhìn sắc mặt của bố mẹ chồng để nói, để cười. Vì vậy, mới kết hôn được hơn 2 năm mà lúc nào em cũng nghĩ, không biết đến bao giờ em mới có thể giải thoát khỏi cái địa ngục trần gian này.

( Theo phunutoday)

Tìm kiếm nâng cao: