Chỉ có thể là yêu – Phần 9

5:01 chiều 27 Tháng Ba, 2017

– Với anh thì Long là một người đặc biệt. Bọn anh là bạn từ lúc bé xíu. Anh hiểu con người nó. Bản thân nó phải mang theo những vết thương mà không phải cũng có thể mang hết được.

– Mà tại sao mọi người lại gọi anh ta là Long vậy? Tên anh ta rõ ràng là Nam Phong.

Khánh cười giảng giải :

– Nó căm ghét tên khai sinh của mình. Nó tự đặt tên cho mình là Hải Long và bắt mọi người như thế.

– Anh ta vô lý nhỉ ?

– Chỉ có hai người được gọi nó bằng tên thật mà thôi.

– Cũng có ngoại lệ cơ ạ ?

– Trước đây, Long không giống bây giờ đâu, mặc dù cứng đầu nhưng nó ngoan. Chỉ vì hai người con gái đó mà nó mới thay đổi như thế.

– Ai mà xấu số đi yêu hắn thế ạ ? Cô tròn mắt kinh ngạc.

– Người đầu tiên là linh. Linh là bạn của anh với Long từ nhỏ. Cô ấy chính là bạn thanh mai trúc mã của Long. Hai đứa quấn quýt nhau lắm đến nỗi người lớn cứ nghĩ mười mươi là hai đó sẽ lấy nhau. Nhưng cô ấy đã uống thuốc tự vẫn vào năm thứ ba đại học.

cai-ket-cua-nguoi-vo-ngoan-phan-27

– Vì sao vậy ? – Cô thốt lên sửng sốt.

– Cô ấy có thai, cái thai ba bốn tháng tuổi…

– Của ai.. ?- Cô hỏi nhưng nghĩ đến Long ngay.

– Không phải của Long.. – Khánh lắc đầu. –

Khi đó nó đang học ở rất xa. Sau khi về đám dự tang của Linh, nó bỏ học luôn. Nó tuyệt vọng lao vào các thú vui điên cuồng khác mà không ai cản được. Khi nó đang ở bên bờ vực thẳm thì My Vân xuất hiện. Cô ấy là một nhà kế thời trang trẻ và đầy tài năng. Họ yêu nhau được chừng một năm thì cô ấy bỏ đi.

– Tại sao ? – Thảo Nhi một lần nữa lại tỏ vẻ ngạc nhiên.

– Vì ghen. Cô ấy cho rằng chỉ coi mình như cái bóng của người đã mất. Giá như cô ấy biết nó thật lòng yêu cô ấy. Sự ra đi đó đã đẩy Long vào tình trạng như bây giờ. Nó sống với thái độ trả thù đời, với con tim đầy những vết cứa, nhưng anh cho rằng trong sâu thẳm con người nó, không một ai có thể đẩy hình bóng của hai người con gái đó ra khỏi nó cả.

– Không ngờ một con người như anh ta mà cũng có quá khứ khó tin vậy. – Cô thở dài vẻ thông cảm sâu sắc. – Nhưng kể ra như thế cũng tội nghiệp cho ai yêu anh ta sau này còn gì, nếu như anh ta không thể quên hai người kia. Chẳng ai sống chung được với một người mà trong tim người đó còn có đến hai người khác nữa.

Thấy Khánh nhìn anh tủm tỉm cười, cô giật mình hỏi :

– Em nói gì sai ạ ?

– Không. – Anh ta lắc đàu. – Anh chỉ nghĩ là chúng ta đã nói quá nhiều và quá xa, đến nỗi anh quên mất là anh chưa biết tên em.

Thảo Nhi suýt sặc vì câu nói đó của Khánh. Anh chàng này chuyển chủ đề khéo quá. Không biết anh ta dùng câu chuyện của Long để hỏi sang cuộc sống của cô hay dùng câu hỏi về cô để tránh chủ đề về Long nữa ?

– Em tên là Nhi, Thảo Nhi.

– Một cái tên thật hay, quả nhiên giống người.

Cô đỏ mặt. Khánh tiếp :

– Anh rất vui khi gặp và được làm bạn với một cô bé như em. Em làm anh nhớ đến thời sinh viên của mình quá ! Đáng tiếc là anh sắp già mất rồi.

Rồi anh nhìn đồng hồ giọng đầy tiếc nuối :

– Đáng ra anh phải mời em đi ăn, nhưng chắc không được rồi. Anh phải quay lại phòng khám vì anh sắp có hẹn với một bệnh nhân quan trọng. Để anh đưa em về nhé !

– Dạ thôi ạ. Anh cứ về lo việc của anh đi. Em đi xe bus được rồi.

– Vậy em tự về nhé ! Lúc khác anh sẽ mời em coi như chuộc lỗi vậy.

Thảo Nhi chào anh lần nữa rồi đi bộ ra bến xe bus. Cô không biết mình nên vui hay nên buồn lúc này nữa, cô không hề muốn lún sâu vào cuộc sống phức tạp của Khánh, mà trong cái thế giới đó có long, người mà cô căm ghét, nhưng Khánh cứ như một cục nam châm, có một sức hút mà không sao cưỡng lại được.

Chương 3:

Vậy là trong khi cái gã Long gì đó tồi nhất quả đất này thì bạn thân của hắn lại vô cùng đẹp trai, giỏi giang và tốt bụng chứ gì? – Trang “ Chim Lợn” cắn một miếng dứa thật to rồi nhướn mày hỏi, sau khi nghe Thảo Nhi kể hết những chuyện gần đây của cô.

Thảo Nhi gật đầu.

– Cũng gần như thế.

– Còn gần như thế cái gì nữa, đúng tiêu chuẩn của mày rồi nhá. Xử đẹp anh ta đi.

– Điên à ? – Cô trợn mắt.

– Điên gì ? – Con bạn hếch mũi lên cự lại. – Như mày nói thì chẳng phải anh ta cũng có cảm tình với mày sao ?

– Đó đơn thuần chỉ là sự thích thú trong chốc lát thôi. Tao không phải đối tượng mà những người như anh ấy để ý đâu. Hết cái thời mơ mộng những câu chuyện cổ tích kiểu Lọ Lem rồi.

– Ghê.. – Con bạn rụt vai một cách điệu bộ. – Mày nói nghe sởn hết cả gai ốc rồi nè con ranh. Mà anh chàng Dark hỏi thăm mày đấy.

– Dark nào ? – Cô ngơ ngác hỏi lại.

– Ơ cái con này, nói lão kia bắt mất hồn mày mà mày còn cứ chối. Thế quên là tao mới kể cho mày nghe về ông bạn tao mới quen à ? Hắn ta ghé vào thăm blog của tao, rồi làm quen với tao. Hôm qua tao cho lão xem cái blog của lớp mình, lão ta cứ khen mày dễ thương.

– Tao quan tâm làm gì ? – Cô nhún vai

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: