Bố chồng tốt quá cũng khiến tôi khốn khổ

7:54 sáng 7 Tháng Năm, 2017

Ngày thường, nhà tôi đều ăn cơm tối lúc hơn 6 giờ. Ai ngờ, hôm đó, gần 6 rưỡi mà tôi không thấy ai gọi xuống ăn cơm. Tôi đi xuống cầu thang thì thấy nhà tối om, không ai bật điện…

Tôi mới lập gia đình được 2 năm. Hiện nay, tôi đang nghỉ phép ở công ty theo chế độ thai sản vì mới sinh con. Con gái đầu của tôi rất xinh xắn, giống bố, trộm vía ngoan và khỏe mạnh. Chồng tôi rất chu đáo trong việc chăm sóc 2 mẹ con tôi. Trước đây, anh cũng từng làm việc trong bệnh viện. Vì vậy, việc cho con ăn, tắm cho con, anh làm rất khéo.

Thế nhưng, cuộc sống của tôi lại khó thở vì một lí do khác. Chồng tôi là con trai duy nhất nên chúng tôi không được ở riêng. Vợ chồng tôi sống chung với bố mẹ chồng, em gái chồng. Em chồng tôi mới nghỉ việc ở một công ty, giờ chỉ ở nhà chơi để chờ tìm việc khác. Hằng ngày, công việc bố mẹ tôi cũng bận bịu. Thế nên, thời gian này, việc nhà cửa, cơm nước, em chồng tôi đều lo hết.

Mẹ chồng tôi là người khá khó tính và hay xét nét. Tôi sinh con so nên chưa có nhiều kinh nghiệm nuôi con. Mỗi lần con quấy khóc, tôi dỗ thế nào con cũng không nín, bà đều chê tôi vụng về. Tuy nhiên, mỗi khi mẹ tôi đến chơi với cháu ngoại, mẹ chồng tôi đều tỏ vẻ thân mật khiến tôi không hiểu thực sự mẹ chồng mình là người thế nào. Bù lại, bố chồng tôi rất thương con dâu và cháu nội. Từ khi tôi sinh, bố chồng tôi vẫn thường xuyên nhắc tôi phải ăn uống đầu đủ, mua rất nhiều thuốc tẩm bổ cho tôi.

bo-chong-tot-qua-

(Ảnh minh họa)

Em chồng tôi ngoài mặt thì vẫn chăm chỉ làm việc, nhưng có lẽ không ưa việc phải cơm nước cho cả nhà mỗi ngày. Nhất là việc tôi chỉ trông con nhỏ khiến em chồng tôi ghen tỵ. Tuy em chồng tôi không nói ra nhưng qua nét mặt cô ấy, tôi có thể đoán được. Những mâu thuẫn trong gia đình chồng tôi có lẽ cứ thế âm thầm, nhưng một chuyện đã làm không khí gia đình trở nên căng thẳng.

Hôm ấy, khi trời còn chưa sáng, mẹ và em chồng tôi đã dậy chuẩn bị đồ đi chùa ở tỉnh xa. Từ hôm trước, bố chồng tôi đã dặn mẹ chồng và em chồng tôi đi sớm về sớm đỡ mệt. Hơn nữa, chỉ mình tôi trông con nên ở nhà không ai cơm nước. Mẹ chồng và em chồng tôi đi chùa đến quá trưa mới về. Có lẽ hai người họ mệt quá nên đi ngủ luôn.

Ngày thường, nhà tôi đều ăn cơm tối lúc hơn 6 giờ. Ai ngờ, hôm đó, gần 6 rưỡi mà tôi không thấy ai gọi xuống ăn cơm. Tôi đi xuống cầu thang thì thấy nhà tối om, không ai bật điện. Tôi đi tìm em chồng tôi thì thấy em chồng tôi đang …ngủ. Tôi vừa bế con vừa phải nấu cơm, luộc rau, rán cá… Con tôi đang đói nên quấy, khóc um nhà.

Bố chồng tôi đi làm về thấy cảnh đó thì quát em chồng tôi đâu mà không làm. Tôi chưa kịp nói đỡ thì đã thấy mẹ chồng tôi lên tiếng. Mẹ chồng tôi mỉa mai do tôi sướng quá nên giờ làm tí cũng không quen. Bố tôi chỉ biết sai bảo con gái mình mà chiều con dâu quá nên con dâu đâm ra hư. Tôi biết tính mẹ chồng nên không dám cãi lại, cúi mặt vì không muốn bố mẹ chồng thấy mình khóc.

Bố chồng tôi thấy tôi khóc nên quát cả mẹ chồng tôi nên ít lời một chút nếu không muốn ông nóng tính lên. Bố chồng tôi tức thì vào phòng ngủ gọi em chồng tôi dậy nấu cơm rồi nói tôi đi cho con ăn. Mẹ chồng tôi tức ra mặt, lườm tôi chằm chằm.

Bữa cơm hôm đó, bố mẹ chồng tôi không ai nói với ai câu nào. Tôi kể cho chồng tôi nghe, chồng tôi nói từ từ rồi anh thu xếp nói chuyện với bố mẹ sau. Mấy ngày sau, tôi thấy bố mẹ chồng vẫn lạnh nhạt với nhau. Riêng mẹ chồng và em chồng tôi càng khó chịu với tôi hơn. Tôi không biết phải làm sao để không khí gia đình dịu xuống nữa, các chị em hãy giúp tôi với.

Tìm kiếm nâng cao: