5 năm gặp lại người yêu cũ của con trai, tôi xót xa ân hận

7:23 chiều 21 Tháng Bảy, 2016

Khi nhìn thấy cô gái năm xưa tôi từng ruồng bỏ, tôi vừa xót xa, vừa ân hận.

Kể từ hôm gặp lại cô gái ấy, tôi vẫn không thôi suy nghĩ và ân hận. Dù 5 năm trôi qua, quá nhều thay đổi nhưng tôi vẫn không thể quên cô gái từng yêu con trai tôi tha thiết, cũng là người tôi từng hắt hủi.

Mai, tên người cũ của con trai tôi giờ đã có gia đình riêng, trớ trêu thay, gia đình đó lại là một người bạn xa của tôi, cũng vì biết tin người bạn đó mới từ Nam chuyển về tôi mới đến thăm, ai ngờ lại gặp lại Mai trong hoàn cảnh éo le này.

Ngày xưa khi con trai đưa Mai về nhà, con bé mới đang học năm 4 đại học, còn con trai tôi 27 tuổi. Tôi không có gì phải chê trách Mai, duy chỉ có điều con bé ở quê, bố mẹ lại làm nông không môn đăng hộ đối nên tôi không thích. Lúc ấy, tôi có một đám nhắm cho con trai rồi.

5-nam-gap-lai-nguoi-yeu-cu-cua-con-trai-toi-xot-xa-an-han
Ảnh minh họa

Mai đến nhà tôi mấy lần, tôi thường xuyên khó chịu và tìm có soi mói trách móc. Tôi biết con bé cố gắng nhiều, nhưng không ưa thì dưa có dòi, Mai làm gì cũng khiến tôi ngứa mắt.

Tôi tạo sức ép bắt con trai bỏ Mai, nhưng thằng bé cũng cứng đầu, nó nhất định không nghe. Tôi thật sự không biết làm cách nào để chia rẽ 2 đứa thì cơ hội đến.

Hôm ấy nhà tôi có giỗ, tôi biết thế nào con trai cũng đưa Mai về, tôi nhân cơ hộ bảo cả cô gái tôi nhắm cho con trai về nữa. Trong đám giỗ hôm ấy, tôi lớn tiếng giới thiệu với họ hàng cô gái kia là con dâu tương lai. Nhìn mặt Mai tái đi lúc ấy, tôi biết mình ác, nhưng nếu không làm thế, Mai sẽ không rời bỏ con tôi.

Thế rồi Mai cũng đời chia tay con tôi thật, có lẽ nó không chịu đựng được sự cay nghiệt của tôi, hơn nữa, tôi chạm lòng tự trọng của con bé, nó không dễ gì bỏ qua.

Con trai hận tôi lắm, nó bỏ đi biền biệt, không có cách nào khác, tôi bàn với con gái xin cho mình một bệnh án giả nói tôi bị bệnh nặng. Vì con gái tôi làm bác sĩ nên làm tờ giấy này không mất nhiều thời gian. Khi nhìn thấy bệnh án của tôi, con trai vô cùng đau đớn. Nó chấp nhận tha thứ cho tôi.

Hơn 1 năm sau, con trai tôi đồng ý kết hôn với cô gái tôi dẫn đến. Nhưng éo le thay, cưới mấy năm con bé vẫn chưa có bầu. Lúc này, tôi mới biết con bé đã từng sống thử và có quá khứ không mấy tốt đẹp.

Ở tuổi 60, khi mọi người đã có cháu ôm thì gia đình tôi sống trong cảnh lạnh nhạt. Nhà chỉ có 3 người lớn lúc nào cũng đi ra đi vào như những cái bóng. Hôm gặp lại Mai, thấy con bé ríu rít cũng chồng cùng con, tôi bỗng thấy chạnh lòng vô cùng.

Giá mà ngày ấy tôi không quá đáng chia rẽ bọn chúng, giờ đây tôi đã có cháu bồng cháu bế.

Tôi cảm thấy hối hận vô cùng, tận đến cuối đời tôi vẫn phải hứng chịu nghiệp chướng tôi đã tự gây ra cho mình và gia đình.

Tìm kiếm nâng cao: