1 tuần ở nhà chồng và cuộc chiến không khoan nhượng với mẹ chồng

8:29 sáng 17 Tháng Sáu, 2015

Mới 1 tuần vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng, mình đã phải mệt mỏi, gồng mình chiến đấu không khoan nhượng với mẹ chồng.

Du học xa vừa về nước 1 tuần, mình đã phải chiến đấu không khoan nhượng với mẹ chồng. Không phải mình sống ở nước ngoài rồi đâm ra cá tính. Chỉ là vì mình muốn thay đổi, không muốn sống theo lối mòn mẹ chồng nàng dâu muôn thuở.

Mình vừa cưới xong thì 3 hôm sau đã đáp máy bay sang Úc du học. Xem như là mình chưa có một ngày làm dâu. Sang bên đó mặc dù việc học rất bận rộn nhưng mình vẫn cố giữ liên lạc cho mẹ chồng bằng cách tuần gọi điện một lần. Bên này khác múi giờ, mình vừa học vừa làm, khi về nhà chỉ muốn lăn ra ngủ. Mình còn không gọi thường xuyên cho bố mẹ đẻ mình như thế nên đó thật sự là một sự cố gắng.

Ngày về, chồng đón mình ở sân bay. Mình bảo anh đưa mình về nhà bố mẹ đẻ. Anh ngạc nhiên và hơi phật ý nhưng do nhà bố mẹ mình gần hơn và tất cả đồ đạc tư trang của mình hiện vẫn đang ở đó. Do lâu ngày gặp lại nên chồng chiều đưa mình về nhà. Mình tranh thủ tắm rửa và chào hỏi mọi người chỉ trong vòng 2 tiếng rồi quay lại nhà chồng.

Thế mà lúc về đến nơi, cửa nhà chồng đã đóng im ỉm. Trước cổng có một túi xách cũ của mình, bên trong đựng một vài bộ quần áo vật dụng mình để ở nhà trước khi đi du học. Ý mẹ chồng muốn đuổi mình đi luôn vì mình về nước mà không về thẳng nhà chồng lại về nhà đẻ. Bố chồng mình thẽ thọt ra mở cửa “bảo nhỏ” với mình “con vào xin lỗi mẹ đi, mẹ giận lắm đấy. Đáng ra con phải về đây chào hỏi bố mẹ chồng trước đã rồi muốn đi đâu thì đi”.

Woman Waiting in Airport Terminal --- Image by © Ken Seet/Corbis

Mình vừa cưới xong thì 3 hôm sau đã đáp máy bay sang Úc du học. Xem như là mình chưa có một ngày làm dâu (Ảnh minh họa)

Mình phát mệt với tư duy như vậy. Tại sao lúc nào nhà chồng cũng là nhất? Bố mẹ mình gả con chứ có phải bán đứt con đâu mà mình không được về nhà bố mẹ trước? Ai cũng muốn con mình có hiếu, đời đời phụng dưỡng bố mẹ nhưng lại khó chịu khi con dâu thiên vị bố mẹ đẻ. Mình sống với bố mẹ mình ba chục năm nhưng khi lấy chồng phải xem mẹ chồng là tất cả. Hơn nữa ban đầu mình không hề có ý so đo khi về nhà mẹ đẻ. Cho dù hàng triệu người con dâu đang sống như thế nhưng riêng mình lại thấy nó phi lý.

Mình không muốn nói lời xin lỗi và đã không làm như thế. Mình chỉ vào gặp mẹ chồng bảo mẹ thông cảm, đồ đạc con đang để hết bên kia nên con ghé lấy tranh thủ chào mọi người rồi mới về đây. Sau đó mình giả vờ bận rộn sắp xếp đồ đạc, nghe điện thoại không quan tâm xuống nước năn nỉ mẹ chồng thêm làm gì. Mẹ chồng bảo mình đi chợ nấu bữa cơm cúng báo cáo với tổ tiên là mới đi về. Rõ ràng là bà muốn làm khó mình.

Mình bực bội chỉ muốn điên trong lòng. Bay 2 chặng mới về đến Việt Nam, chân tay mỏi nhừ vì tay xách nách mang, đầu óc lờ đờ vì thiếu ngủ do lệch múi giờ nên mình chỉ muốn đặt lưng xuống giường. Ở phương Tây người ta lấy nhau nhẹ bẫng vì đó chỉ là chuyện của hai người, còn đằng này… Ước gì mình chưa từng lấy chồng.

Bực nhưng mình vẫn đi chợ, nhưng không mua nguyên liệu mà mua một loạt thức ăn chế biến sẵn về chỉ việc bày ra cúng. Như dầu châm vào lửa, mẹ chồng nhảy dựng lên không cho mình đặt cúng vì “tổ tiên nhà này không cơm hàng cháo chợ”. Mình mệt mỏi rã rời nên nghe tai này ra tai kia, chỉ nhận thức được là mẹ chồng đang múa võ mồm liên tục.

Bố chồng mình một lần nữa đứng ra làm người giải hòa “con nó đang mệt mà bắt như vậy nên nó làm thế là phải rồi”. Nhưng ông cũng quay sang mình trách một câu “Lần sau con không làm được thì nhờ mẹ chồng một câu. Đừng tự tiện làm thế”. Điều ước thứ hai trong ngày đầu về Việt Nam của mình là có một người mẹ chồng như bố chồng.

Mọi chuyện chưa yên vì chuyện quà cáp tiền nong giữa mình và mẹ chồng. Bà hỏi “Con có mua quà con bác abc không?”. Mình hỏi “Bác abc là bác nào ạ?”. Sau đó mẹ chồng trách cứ mình vô tâm vô tứ vì không thuộc hết họ hàng nhà chồng và lo quà cáp cho chu đáo. Cứ mỗi giờ đồng hồ trôi qua là mẹ chồng lại nêu thêm một cái tên lạ hoắc và đòi quà cho người đó. Mình phát ngán nên ra mấy shop bán hàng ngoại nhập để mua về phân phát cho hài lòng mẹ chồng.

Riêng phần bà, bà chỉ thích tiền. Bà quan tâm quá mức dư thừa đến số dư trong ngân hàng của mình. Bà dạy mình “đi làm dâu thì không chỉ tâm huyết mà tiền bạc cũng phải dốc hết cho nhà chồng con ạ”. Nếu đó là một lời dạy kinh điển của các bà mẹ chồng thì mình nhất định không muốn làm con dâu ngoan. Mục đích sống ở đời của mình là làm việc, trả hiếu cho bố mẹ, lo cho con cái của mình chứ không phải “dốc hết cho nhà chồng”.

Frowning young woman with fingers in ears --- Image by © Helios Loo/Corbis

Nếu đó là một lời dạy kinh điển của các bà mẹ chồng thì mình nhất định không muốn làm con dâu ngoan (Ảnh minh họa)

Bố mẹ mình bỏ tiền tỉ ra nuôi và đào tạo mình 30 năm nay nhưng không dạy mình phải trở thành một cỗ máy in tiền cho người khác. Thế nên mình nói: “Con còn phải lo cho bản thân con, lo cho bố mẹ con và nhiều người thân khác nữa, nên con không thể dốc hết cho nhà mình được. Con nói thế để mẹ hiểu, mất lòng trước khỏi mất lòng sau”.

Nói như vậy, mình lại châm ngòi cho một cuộc chiến khác nên mẹ chồng lại giận và mình lại mặc kệ thôi. Nếu nhân nhượng mình sẽ phải thiệt thòi cả đời. Các bạn ủng hộ mình hay mẹ chồng mình nào? Mình làm thế có gì ghê gớm sai trái không?

Theo Afamily

Tìm kiếm nâng cao: