Lòng đắng nghẹn khi tự tay đính từng hạt đá lên váy cưới của người yêu cũ

8:03 chiều 12 Tháng Mười Hai, 2016

Đây có lẽ là món quà cuối cùng mà tôi gửi tặng cho người yêu cũ, bởi chỉ ngày mai thôi em đã trở thành ‘vợ người ta’ rồi!

Trong mắt tôi, em là người con gái xinh đẹp, có cá tính và rất tham vọng. Chúng tôi sẽ chỉ là người xa lạ nếu không có ngày hôm ấy. Khi đi qua một góc khuất của ký túc xá, tôi thấy hai cô gái đang to tiếng một cậu con trai. Vì tò mò nên tôi đứng lại xem. Trong khi một cô chỉ khóc thút thít thì cô nàng còn lại hổ báo hơn khi lớn tiếng chửi rủa người con trai. Hóa ra em đang đòi lại công bằng cho bạn mình khi bị người yêu phản bội. Chàng trai kia cũng không vừa khi “cãi tay đôi” với hai người con gái. Lúc căng thẳng thì cậu ta giơ tay lên định tát em. Vốn không phải người thích lo chuyện bao đồng nhưng không hiểu sao ngày hôm đó tôi lại lao vào ngăn cản hành động của chàng trai kia. Kể từ đó chúng tôi quen nhau.

dang-nghen-khi-tu-tay-dinh-tung-hat-da-len-vay-cuoi-cua-nguoi-yeu-cu
Không ngờ, người yêu cũ có thể nắm tay người đàn ông đó chỉ vì “người ta hơn anh” (Ảnh minh họa).

Qua nói chuyện, tôi lại “bồ kết” cô nàng này nhiều hơn nữa. Nhưng cũng vì em bận làm thêm mà chúng tôi cũng không có nhiều thời gian hẹn hò, “chát chít”. Tôi vẫn âm thầm quen tâm và hy vọng một ngày nào đó em sẽ nhận ra được tình cảm của mình.
Nửa năm sau, khi đi cùng nhau em bất ngờ hỏi: “Ủa, thế anh Vinh thích em à?”. Vì không chuẩn bị tinh thần trước nên lúc đó tôi ngượng đỏ hết cả mặt, một lúc sau mới thốt được nên lời: “Thế em có chút nào thích anh không?”. Rồi em cười lớn nói: “Em thích anh lâu rồi, chờ mãi chẳng thấy anh nói gì”. Sau đó, tôi ôm em và hôn lên trán. Tiếng cười giòn tan, hạnh phúc của hai đứa dưới buổi chiều thu năm ấy khiến tôi nhớ mãi.
Từ đó, em giúp tôi “cai nghiện” việc chơi game. Tôi chăm chỉ hơn, cũng nhận làm nhiếp ảnh cho một studio ảnh cưới vừa kiếm tiền, vừa để có thêm kinh nghiệm. Em cũng là người cổ vũ bạn trai theo đuổi đam mê dù nó chẳng hề liên quan gì đến ngành mà tôi đang theo học.

Sau khi ra trường, với sự hỗ trợ của gia đình tôi mở một studio và xưởng váy cưới đồ cưới. Tưởng rằng, chỉ chờ ngày em học xong thì cả hai sẽ “về chung một nhà” nhưng mọi chuyện diễn ra sau đó khiến tôi “ngớ người”. Chúng tôi không chính thức nói lời chia tay nhưng những câu nói của em ngày hôm đó như xát muối vào tim tôi: “Người ta hơn anh, cái gì cũng hơn, chỉ tâm hồn thì không hơn được. Ít nhất người ta cho em công việc đàng hoàng, anh thì sao?”. Thôi tôi chịu. Nhà tôi cũng không phải giàu có, bố mẹ tôi đều bình thường chẳng quen ai để xin việc cho em. Có lẽ, không phải tôi không yêu, quan tâm không đủ mà khi đặt lên bàn cân, tôi vẫn thua chồng tương lai của em một chữ “tiền”. Rồi em trở thành vợ người ta…
Từ ngày hai gia đình gặp nhau, ăn hỏi, đến đám cưới em đều sử dụng dịch vụ bên tôi. Nửa đêm, ngồi đính từng hạt đá lên váy cưới của em, lòng tôi đau nhói. Tôi vẫn còn yêu em lắm, nhưng mà giờ em đã xa tầm với… Lòng tôi đắng nghẹn nhưng đành nuốt nước mắt vào trong để chúc phúc cho người con gái tôi yêu nhất đời.
người yêu cũ lấy chồng 2

Sau khi làm xong tất thảy mọi thứ cho người yêu cũ, tôi vào bar uống nhiều rượu, qua đêm với gái. Nhưng trong lúc đó tôi chỉ nghĩ đến hình ảnh của em. Ngày cưới của em, tôi bảo nhân viên của mình đi chụp vì nghĩ không chịu được cảnh em nắm tay người đó hạnh phúc. Tuy không đi đám cưới nhưng tôi vẫn âm thầm quan sát “cô dâu của người ta” từ phía xa. Hạnh phúc em nhé – người con gái mà tôi yêu…

Tìm kiếm nâng cao: