Những ngã rẽ cuộc đời Phần 27

1:00 chiều 23 Tháng Bảy, 2015

Thảo cười bâng quơ, cất điện thoại vào túi xách rồi tranh thủ gom một chút đồ linh tinh vào vali
Cô không hiểu sao mình lại đưa ra lời đề nghị điên rồ như vậy? Có chăng cô muốn nhờ Phong làm cái cớ để cô bước ra khỏi đây? Hay là vì trái tim cô đã bị lỗi vào nhịp vì những gì Phong đã làm? Cơ hồ trong lòng thấy trống trải.

Cô đảo mắt nhìn căn phòng khắp lượt. Đã 5 năm trôi qua, nơi đây đã ghi dấu những thăng trầm của cuộc đời cô, đã chứng kiến những nỗi đau đến xe lòng và tàn nhẫn hơn nữa. Nơi đây đã chứng tỏ cho cô thấy Hùng đã thay đổi đến cỡ nào. Và một điều quan trọng hơn cả, nơi đây đã cho cô thấy thế nào là mơ mộng thế nào là thực tại nghiệt ngã. Một cô gái mang trong mình một niềm tin hơn cả vào tình yêu giờ đây chính bản thân cô ta phải tự chiêm nghiệm, tự nhận ra cái sai của mình!

su-that-cay-dang-sau-cuoc-tinh-dep-nhu-mo2

Cô ngồi trước bàn trang điểm, thất thần khi nhận ra trước mắt cô là một người xa lạ! Cô không còn như xưa nữa, Thảo giờ đây chỉ còn một gương mặt lạnh lùng vô cảm!

Cô chợt giật mình khi có tiếng mở cửa phòng. Hùng lặng yên đứng ở mép cửa, nhìn chăm chú, môi mấp máy. Rồi như lấy được thêm dũng khí, anh ta tiến đến bên Thảo gặng hỏi

– Em đưa tiền cho mẹ làm gì? Không phải em đang có kế hoạch lớn lao cho cuộc đời chứ?

– Em cứ nghĩ anh sẽ hỏi vết thương anh gây ra cho em có còn đau không chứ?/( cười nhạt) Nhiều khi em thấy mình ảo tưởng về anh quá nhiều. 5 năm qua và bây giờ cũng vẫn vậy!
Giọng Thảo bỗng trở lên xót xa hơn bao giờ, Hùng nhíu mày tỏ vẻ hơi khó chịu

– Em trả lời vào trọng tâm đi!

– Bích có thai rồi!

Thảo dường như không thèm nghe Lời yêu cầu trả lời thẳng vào nội dung câu hỏi, cô tiếp tục đi lạc đề.

Cô muốn nói những gì cô muốn, chí ít bây giờ là thế! Sống nhún nhường cam chịu, không tiếng nói bao nhiêu năm nay rồi, nay cô sẽ cho Hùng biết người như cô cũng cần có một chút quyền tự do ngôn luận, quỳen tự do chất vấn và cả cái quyèn được đối cử như một người vợ. Hùng hơi sững lại vài giây nhưng ngay lập tức, gương mặt bỗng lạnh lùng vô cảm, đến cô nhìn vào cũng thấy ghê tởm

– Anh không quan tâm!

– Nói đi, có phải em muốn đi ra khỏi căn nhà này không?

– Anh cảm nhận được điều đó rồi còn hỏi em làm gì?

– Khẩu khí của em càng ngày càng ngạo mạn và tự mãn đấy! Là Thằng sếp của em dạy em đấy à?

– Là anh đã dạy em đấy! Chính anh đã dạy cho em một điều rằng..

” phải biết làm tổn thương người khác trước khi người khác làm tổn hại đến mình, phải biết coi trọng bản thân mình trước khi yêu thương ai đó khác!

Là anh , là anh đã dạy em như thế!

– Anh chưa kí vào đơn, em không thể đi dễ dàng được đâu!

– Em không cần tài sản nhà anh, anh có kí hay không đối với em không còn quan trọng nữa. Em sẽ đơn phương ly hôn, tài sản lớn nhất mà em muốn có chính là cuộc đời của chính em!

– Em coi nhà anh là cái nhà trọ đấy à mà muốn đến thì đến, muốn đi thì đi! ?

– Chẳng có ai sống ở ” nhà trọ ” mà phải hao tổn quá nhiều nước mắt đến như thế? Nhiều khi em ngỡ mình sẽ bị mù mất bởi cÁi tuyến nước mắt suốt ngày phải làm việc!

– Em đang kể lể, than vãn hay cố tìm một lý do chính đáng?

– Tuỳ anh suy nghĩ. Nhưng mà… Anh nên có trách nhiệm với mẹ con Bích. Và đừng biến Bích thành một đứa như em!một người khổ đã là quá đáng lắm rồi!

Thảo gần như muốn khóc khi nói câu ấy, có ai trao cho cô tấm giấy khen thưởng về lòng từ bi của một cô vợ đối với bồ của chồng mình? Có ai xui chồng phải có trách nhiệm với bồ hay không? Chắc chỉ có mình cô thôi! Và cô chỉ ước trên đời này chỉ có mình cô như thế, vậy thì sẽ chẳng có gia đình nào đổ vỡ cả.

Hùng hằn học

– Em đừng tỏ ra cao thượng như thế!

– Em không tỏ ra thế nào hết! Chỉ là em không muốn bất kì một người đàn bà nào phải khổ vì anh và vì cả hai chúng ta! Anh à! Người ta thường nói kiếp trước hai người phải ngoảnh mặt nhìn nhau một nghìn lần thì kiếp này mới được làm vợ chồng. Em không biết những điều đó có đúng hay không? Nhưng có lẽ trong một nghìn bước đó, một trong hai chúng ta đã lỡ nhịp nên bây giờ hôn nhân là hố sâu! Em biết, anh không hài lòng về em khi thời gian qua em không làm anh cảm thấy có hứng thú khi về nhà, khi đối diện với em! Chúng ta..rất khác nhau anh ạ! Chúng ta không thể mãi đi trên một con đường đầy đá sỏi trong khi có hàng ngàn con đường bằng phẳng khác để đi! Có thể hôm nay em ăn nói hơi khoa trương, có thể anh sẽ cảm thấy khó chịu nhưng đó là tất cả những gì em muốn nói!

loai-con-gai-khong-con-trinh-nhu-co-toi-khinh

Hùng nhíu mày, chăm chú nghe cô nói, ánh mắt quan sát từng động tác của Thảo, có lẽ Hùng đang cảm thấy đau đớn khi giật mình nhận ra thứ trong tay mình đã mất, điều đó thể hiện qua ánh mắt khẩn thiết của anh.

– Sáng mai chúng ta sẽ nói chuyện

Hùng đề nghị như vậy khi cô định lên tiếng. Anh ta kéo cái chăn mỏng đắp lên người rồi từ từ nằm xuống đất. Thảo hiểu ý Hùng, ý anh ta là sẽ để cô ngủ trên giường. Có vẻ như đây là lần đầu tiên Hùng quan tâm đến giấc ngủ một cách rất riêng tư cho cô. Cô không lấy điều đó làm vui vẻ, chỉ nhẹ nhàng đi chuyển ra ban công, mở toang cánh cửa sổ cho gió mùa thu tràn vào phòng. Mùi hoa sữa thoang thoảng phả vào lòng người như những bài ca không lời du dương và réo rắt! Rồi ngày mai, cái khoảng khong gian này sẽ thuộc về một người khác, không phải cô.

Bầu trời hôm nay rât nhiều sao, cô ngẩn ngơ ngắm chúng một cách say sưa! Cô vẫn tin một trong hàng triệu vì sao trên kia có hình bóng của con cô, của cả bố cô nữa. Vẫn tin rằng ở đâu đó hai người họ vẫn dõi theo những bước chân, những ngã rẽ của cuộc đời cô!

Cô ngồi đó, cho đến khi có một bàn tay đặt lên vai cô: hùng nhắc cô vào phòng kẻo bên ngoài gió bắt đầu lạnh. Cô nói muốn ngồi hóng mát một chút rồi mới đi ngủ. Cô biết chắc đêm nay sẽ rât khó ngủ vì trong lòng vẫn ngổn ngang những nỗi niềm chưa được gói gém!

Hùng nằm trở qua trở lại, cô nghe rất rõ những tiếng thở dài não nuột nhưng cô vờ như mình đã ngủ, cô sợ mình sẽ lại yếu đuối mà không nỡ ra đi như bao nhiêu lần dang dở.

Sáng sớm, khi từng giọt nắng vươn mình xen qua kẽ lá, cũng là lúc đồ đạc của cô được sắp xếp gọn gàng! Cô nhỏm người quan sát Hùng đã dậy hay chưa? Rõ ràng đêm qua anh không ngủ. Cả đêm trằn trọc không ngủ, chắc đến sáng mệt quá thì thiếp đi giống cô. Cô nhìn Hùng, gương mặt tiều tuỵ trông thấy sau một đêm suy nghĩ, lòng cô bỗng nhói lại, rồi cô chợt quay đi vì sợ bản thân mình lại thương cảm, cô sợ nhất là cái bản tính không rạch ròi trong chuyện tình cảm, không lý trí để mình luôn rơi vào bế tắc!

Cô nhắn tin cho Phong mong anh sẽ đến đón cô ngay sau khi nói chuyện với mẹ con bà Thanh, không biết có phải cô đang lợi dụng anh không nữa. Nhưng, tự dưng cô muốn có ai đó cho mình mượn bờ vai mà dựa vào. Chỉ vậy thôi!

Cô vẫn dậy chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà và thầm nhủ ” bữa ăn cuối cùng nên càng phải làm cho tươm tất”. Bà Thanh có ý nhìn cô dò xét. Hẳn là bà đã lờ mờ đoán ra ý định của cô nhưng chưa có thời cơ làm sáng tỏ những thắc mắc trong lòng. Hôm nay kể ra cũng lạ, bà đích thân vào bếp phụ vài thứ lặt vặt cùng cô. Không ai nói với ai câu gì cả nhưng bầu không khí gượng gạo chưa từng có. Cô hơi thắc mắc, không biết lúc Hùng từ nhà mẹ cô trở về có nói cho bà Thanh biết mọi chuyện xảy ra ở đó không mà sao tự dưng cô thấy mọi thứ hơi khác lạ. Nghĩa là, bà Thanh không tỏ ra ghét đắng, không thèm quan tâm đến cô nữa mà bà còn chủ động hỏi han mấy hôm cô về quê có việc gì quan trọng hay không? Cô ngờ vực, đến phút cuối mọi thứ cứ thay đổi theo chiều hướng tích cực thế này thì làm sao cô đủ can đảm mà ra đi?

Bữa cơm diễn ra trong tình trạng yên lặng đến đáng sợ. Vali của cô đã sắp xếp hết cả rồi, chỉ chờ ăn cong biawx cơm này, cô sẽ trình bày với mẹ chồng và nói cho bà biết cô đã quyết định ra đi và quan trọng hơn, bồ của Hùng đã có thai… Chẳng phải niềm vui nhân đôi hay sao? Chẳng phải bà Thanh trước đây rât muốn đuổi cô ra khỏi nhà hay sao?vậy thì giờ đây ý nguyện đó đã đạt được rồi. Bà Thanh nhìn nét mặt của con dâu và con trai, nhất thời không kìm được tò mò và thắc mắc bà gặng hỏi

– Anh chị giấu tôi chuyện gì phải không? Suốt từ hôm qua tôi không yên vì chị Thảo mang trả tôi tiền trong khi tôi không đòi. Hôm nay cũng vậy. Nói đi! Có chuyện gì?

Thảo bối rối buông bát, cô đẩy ghế đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt bà Thanh không một chút khúm lúm, lời nói rất tự tin và đầy khẳng định

– Số tiền con vay mẹ con đã trả hết, và con muốn ly hôn

– Cái gì?

(Còn nữa)

Mời các bạn đón đọc tiếp Phần 28 của Truyện ngôn tình Những ngã rẽ cuộc đời vào 20h ngày 23/07

Tìm kiếm nâng cao: