Những ngã rẽ cuộc đời Phần 23

10:40 chiều 22 Tháng Bảy, 2015

Khi ánh nắng cố gắng trút những tia vàng vọt xuống bãi đất trước nhà, Thảo cùng Phong quần xắn đến gối, mồ hôi mồ kê nhễ nhại cùng một thúng khoai to trở về. Phong đã chứng tỏ cho cô thấy anh không phải là người chỉ biết chỉ đạo mà còn là một người năng nổ và làm việc cực kì chăm chỉ và nghiêm túc.

Cả buổi chiều hùng hục một người đào, một người bới lớp đất cằn cỗi moi lên những củ to nhỏ khác nhau. Tự nhiên cô thấy lòng mình ấm lại, tâm hồn héo hắt như đươc ai đó thổi một làn gió sức sống tràn trề vào cứu rỗi nó! Rồi cô ước, giá như trước mặt cô là Hùng, giá như anh thử một lần chạm tay vào khoảng trời của riêng cô, hoặc giả như anh chấp nhận những thứ mà cô có thì có lẽ cuộc đời của ahi người sẽ chẳng phải rẽ qua khúc quanh nào cả! Đáng lẽ, đáng lẽ cả hai nên cùng một lần đối mặt với nhau để nói lên những gì mà cả hai đang nghĩ, nói về những mong muốn của mình đối với người còn lại…hoặc chí ít là dám nói lên cái sai của nhau, cái thiếu sót của nhau.. Nhưng, tất cả dường như là đã quá muộn!

– Này!

Vừa đến sân, Phong kéo tay cô lại, cô tròn xoe mắt nhìn anh nghi ngại. Anh dịu dàng soi thẳng đôi đồng tử sáng loáng nhìn cô rồi nói

– Hãy nói cho tôi biết, cô có cảm thấy việc tôi về đây hôm nay là chuyện điên rồ không? Ý tôi là nó có phải là hơi quá đáng khi mà tôi biết rõ tình cảm giữa hai vợ chồng cô có vấn đề mà vẫn cố tình tiếp cận cô hay không?

– Chẳng phải anh đã làm rồi sao? Anh là người hiểu rõ bản chất của những việc anh làm kia mà!

– Tôi không biết nữa, đôi khi, tôi cảm thấy. Tự cảm thấy mình là một thằng cơ hội. Thật đấy! Tôi không biết nói sao cả. Chỉ là… …Đúng! Trái tim có những lý lẽ của nó! Tôi không hiểu nó đang nói gì với tôi cả. Đây! Nơi này đau lắm! Cô có biết không?

lac-nhau-1-nua-cuoc-doi12

Phong nắm tay cô, đặt lên ngực trái, nơi trái tim đang đập những nhịp thổn thức, những cảm xúc len lỏi giữa hai bộ não gần nhau! Thảo bối rối đứng lùi về phía sau vài bước!

– Tôi… Tôi xin lỗi…tôi đã có chồng… Chúng ta là hai thế giới khác nhau và hoàn cảnh cũng khác nhau nữa. Và anh biêt mà… Hùng vẫn là chồng tôi. Tôi không thể nào mở tim mình ra để ai đó vào đó gây tổn thương cho nó một lần nữa. Nó.. Đã chẳng còn lành lặn nữa rồi! Tôi sợ lắm, tôi sợ tình yêu, tôi sợ những bánh xe trật nhịp của cuộc sống này lắm rồi! Tôi chie muốn được sống yên ổn thôi.

Nói đến đây, Thảo nghe lòng mình nhói lại, là do cô cố chấp, cho rằng mình đúng hay là do cô sợ mang lại bất hạnh cho Phong? Cô không rõ, bản thân cô cũng không hiểu mình đang cần gì cả!

– Cô đừng ngốc nghếch nữa, chấp nhận hay buông bỏ chẳng phải là việc làm cần phải tiêu tốn ngần ấy thời gian tuổi trẻ của cô. Cái quan trọng nhất trên đời không chỉ đơn giản là được sống, mà là ta sẽ sống như thế nào? Vui vẻ hay khổ cực đắng cay, là do bản thân mình chọn lựa. Mấy năm trôi qua cô không tự rút ra được điều gì sao?

– Tôi…

– Nghe này! Mẹ cô, tôi nhìn thây trong đáy mắt bà là sự mong mỏi đến tột cùng, là hi vọng nhìn thấy cô hạnh phúc dù trong hoàn cảnh nào. Cô hãy thử một lần đặt tay lên ngực trái và cảm nhận nó đang muốn gì! Cần gì… Một lần thôi…
Tin tôi đi!

– Tình cảm quá nhỉ..

Cả hai đều giật mình bởi tiếng nói củ một người đàn ông. Là Hùng!

Hùng cười khẩy, vỗ tay chậm rãi như cố tình chế giễu màn kịch mà anh ta vừa kịp chứng kiến. Theo phản xạ, Thảo lùi lại mấy bước, nép sau lưng Phong. Phong đưa tay ra phía sau vỗ nhẹ vào vai cô như ngầm nói

– Cứ để tôi lo! Đừng sợ..

Chưa bao giờ Thảo run rẩy đến vậy. Không phải vì sợ bị Hùng đánh mà là sợ cuộc chám chán giữa hai người đàn ông này sẽ gây ra những hậu quả khó lường. Và nhất là việc này lại xảy ra ở chính ngôi nhà của mẹ cô! May thay, mẹ cô và hai đứa em đi thăm người ốm chưa về, nếu không khi nhìn thấy cảnh tượng này bà sẽ nghĩ gì đây?

– Cô nói về que thăm mẹ, vậy mà cô lôi theo thằng này về, nếu như tôi không vì nghi ngờ, đích thân tự âm thầm về đây thì đầu tôi mọc vài cái sừng rồi nhỉ! Cô ngây thơ à? Ngây thơ mà dắt trai về tận nhà mình. Cô đáng thương sao? Hay là cô bí bách tiền quá, không dám nói với tôi nên bán thân nuôi gia đình! Cảm động quá!

Hùng hằn học gằn từng chữ, mắt đỏ ngầu như máu nhìn cô như muốn nuốt chửng. Phong nắm chặt tay, đẩy Hùng ra rồi cũng không kém phần châm chích

– Đề nghị anh nói năng cho lịch sự. Là tôi về đây tìm cô ấy, cô ấy không bán thân cho tôi như anh vẫn nghĩ. Là một người chồng, anh có thể quy chụp cho vợ điều tồi tệ ấy hay sao? Tôi nghĩ, cô ấy bán thân, bán trái tim cho anh vô điều kiện gần 5 năm qu mới phải. Nhưng anh – chưa bao giờ coi trọng cô ấy cả!

Hùng lao vào túm cổ áo Phong, âm điệu giận dữ. Thảo cố giằng tay anh ra khỏi Phong nhưng cô yếu ớt không sao gỡ ra được, miệng vẫn cố gắng van xin hai người bình tĩnh.

– Thằng chó này! Mày dám dạy đời tao à? Mày là thằng khốn khiếp. Mày là mà dám xen vào chuyện nhà tao. Thằng cơ hội, thằng sở khanh.. Tao sẽ cho mày biết thế nào là lễ độ.

Hùng đấm liên tiếp vào mặt Phong nhưng Phong dường như không chống trả, chỉ cố gắng né tránh những cú nguy hiểm của Hùng. Hùng vẫn lao vào như một con thú điên cuồng. Thảo chạy ra đỡ cho Phong, ngay lập tức cô bị Hùng giáng cho vài cái tát ngã nhào ra đất. Lúc này, Phong nổi cơn thịnh nộ, từ việc mặc kệ cho Hùng đánh, anh xông lên cho Hùng một cú đấm gọn gàng chuẩn xác khiến Hùng mất thăng bằng ngã bổ vào đống củi trước ngõ.

Phong chạy ra chỗ Thảo, đỡ cô dậy ma không hề hay biết Hùng ở phía sau anh, cầm khúc gỗ to giơ lên cao nện ngay sau gáy mình. Nhưng không! Thảo đẩy anh ra, thanh gỗ tròn to chắc nịch bổ lên đầu cô một cái thật mạnh, cô rơi vào trạng thái mơ hồ, chỉ kịp nhìn thấy hình ảnh mờ dần, mờ dần rồi chìm vào một màu đen mênh mông. Nhưng tai cô vẫn nghe tiếng Phong gọi.

– Thảo ơi! Cô đừng ngủ! Xin cô đấy! Rồi cô nghe thấy tiếng khóc thảm thiết của anh!

Hùng đứng chết chân, mặt biến sắc tái nhợt, anh vứt khúc củi xuống đất rồi lao ra phía cô nhưng bị Phong xô ra. Không gian và thời gian dường như ngưng lại bởi một dòng máu đỏ túa ra từ trán cô!

Ngay lập tức, Phong hộc tốc bế xốc cô lên rồi chạy, chạy cắm đầu cắm cổ, quên mất cả việc xỏ chân vào dép. Đường đá gồ ghề nhô lên làm chảy máu cả lòng bàn chân anh nhưng dường như không còn thấy đau nữa. Thảo đã mất ý thức. Cô cố mở mắt ra nhìn Phong nhưng không thể chịu nổi. Phong lảm nhảm như chính anh là người mê man

May thay, trạm xá xã cách nhà cô không xa, Phong bế thảo lao thẳng vào phòng y tế, trình bày sơ qua về tình hình vừa xảy ra. Có vẻ anh đang hốt hoảng lắm khi mà giọng nói ngắt quãng như có gì đó chặn lại ở cổ họng. Một cô ty tá trẻ xem xét vết thương trên trán cô rồi chép miệng xuýt xoa

– Rách to quá! Chắc phải khâu mấy mũi anh à!

– Cô làm luôn đi! Nhanh lên, máu ra nhiều quá!

Phong hấp tấp đồng ý ngay. Lúc này Thảo đã mở mắt, không ngất lịm như trước nữa. Phong nắm tay cô, một giọt nước mắt lăn nhẹ trên má. Anh nói

– Cô cố chịu đau nhé! Không sao đâu, có tôi ở đây rồi…

Thảo thều thào

– Không sao đâu! Tôi chịu được mà!

– Cô là đồ ngốc, tôi là đàn ông. Đáng lẽ ra tôi phải bị ăn cái đòn ấy của Hùng, sao cô bất chấp mà đẩy tôi ra vậy? Sao cô lại đỡ cho tôi! Tôi thà chịu đau đớn còn hơn nhìn thấy cô như vậy. Tại sao? Tại sao vậy?

Thảo sững lại đôi chút, cơ hồ không giải thích nổi tại sao, trong khoảnh khắc nguy hiểm ấy cô lại lao vào đỡ cho anh. Chỉ biết rằng có gì đó thôi thúc cô, bắt cô phải làm như vậy. Hình như cô luôn mặc định mình là kẻ đáng lẽ ra phải chịu đựng những đau đớn còn người khác thì không! Vết thương sâu đấy, nhưng làm sao bằng những lời Hùng đã nói, những gì anh đã hành động?nó giống như anh ta đem cả kí ớt sát lên những vết thương đang nhiễm trùng. Thật sự, rất đau!

– Hùng đâu rồi?

Cô đưa mắt nhìn xung quanh, không thấy chồng mình đâu cả. Mặt Phong đang bình thường, khi nghe cô nắhc tên Hùng, anh nhất thời nổi cơn tam bành cùng với gương mặt biến sắc.

– Cô vẫn còn nghĩ tới anh ta được sao? Suýt nữa cô mất mạng vì anh ta rồi mà còn để ý đến anh ta nữa sao? Cô còn gì để bao biện cho bản tính ngang ngược hung hăng của anh ta nữa không? Tôi đã không đánh trả, cô biết vì sao không! Vì tôi không muốn khiến cô phải khó xử. Nhưng tôi không thể chịu được khi thấy cô bị anh ta đánh đập như vậy! Thật sự tôi sợ cái cảm giác bất lực không thể bảo vệ cho người mà tôi yêu được!

Phong vừa nói hết câu, Thảo ngạc nhiên nhìn anh, miệng ú ở chẳng nói được lời nào cả. Phong vừa nói câu ” người tôi yêu” . Câu này đột nhiên làm cô thấy hơi choáng váng. Vừa lúc đó y tá từ phòng dụng cụ đi lên phá tan cái không gian bao trùm đủ thứ cảm xúc hỗn tạp.

Trong lúc khâu, Phong nắm chắc lấy tay cô như để truyền thêm sức mạnh vô hình từ trái tim rạo rực những cảm xúc. Thảo không thấy đau! Đơn giản vì thuốc tê đang phát huy tác dụng. Cô sợ cái âm thanh sần sật của những sợi chỉ xuyên qua da.

– Nhắm mắt lại đi! Sẽ nhanh thôi mà!

Phong nhắc nhở cô điều đó, cô từ từ nhắm mắt lại…

– Xong rồi! Nằm đây nghỉ ngơi một lát rồi anh đưa chị về. Chú ý đừng để ướt vết thương!tôi cho thuốc về uống, nếu có gì bất thường thì anh nên đưa chị vào viện.

Y tá đi khuất. Phong nhè nhè đặt lưng Thảo xuống giường. Cô nhìn thấy nét mặt u sầu của anh. Nhiều khi méo xệch trông rất buồn cười. Cô bỗng lên tiếng bông đùa

– Thôi nào! Tôi vẫn sống mà… Sao mặt anh như đưa đám thế kia!

Phong nghiêm mặt, giọng nói như đang giận dỗi

– Nếu không nể tình cô là ân nhân cứu mạng của tôi, không bị thương thì tôi đã cố cho cô mấy cái cho bõ tức rồi! Người gì đâu mà ngốc nghếch! Tưởng mình là siêu anh hùng hay sao mà lao ra cứu người? Tôi phải bảo vệ cô mới đúng chứ?

– Tôi ngốc nghếch lắm sao?

Mặt Thảo bỗng buồn hẳn, cô ngước mắt lên trần nhà cố ngăn những dòng nước mặn chát sắp trào ra. Những chuyện đã xảy ra cứ như một cơn ác mộng vậy.! Thế mà cô không biết mở mắt để trở về thực tại mà trái lại, cô vẫn cố chấp nhắm mắt đưa chân về một bến bờ đau khổ.

— Đừng tưởng em ngửa mặt lên trời là nước mắt sẽ không rơi. Khờ quá! Nước mắt rơi ra ngoài so với chảy ngược vào trong còn dễ chịu hơn. Em có khóc một chút cũng không sao đâu mà.

Nghe câu đó của Phong, cô như vỡ oà, nước mắt rơi lã chã…

Phong ngồi gần đầu giường, đưa tay vén những sợi tóc loà xoà trước mặt theo một cử chỉ rất lãng
Mạn như những cảnh chỉ có
Trong phim tình cảm.

– Đã đến lúc rồi. Tôi sẽ bỏ lại tất cả. Tôi sẽ là chính tôi. Là Thảo !


Chợt khẳng định điều đó rất rõ ràng. Nhưng cô nói một câu chạm vào tim Phong rất đau

– Anh có thể yên tâm đi ra khỏi cuộc đời tôi rồi. Tôi có thể tự lo được. Anh đừng bận tâm tới tôi!

Bàn tay Phong dừng lại, giương
Mặt thất thần và thiếu sắc. Anh cười khổ

– Nói gì vậy? Đi đâu cơ?

Thảo cười nhẹ dù nước mắt vẫn rơi đẫm má!

– Tôi biết là anh đang thương hại cho tôi. Nhưng đừng mất lý trí vì tôi nữa. Hãy làm
Những gì xứng đáng với anh hơn!

– Cô nghĩ việc này không xứng đáng sao?

– Vâng!

– Nhưng tôi không nghĩ vậy – Phong nâng cao điệu bộ nhằm khẳng định cho cô thấy anh không hề hối tiếc về những gì anh đang làm

– Trên đời này, thứ gì cũng có cách để giải thích. Nhưng trái tim thì không? Tôi không ép nó phải hành động theo lý trí được! Vì nó cơ bản không có chuẩn mực nào
Giới hạn cả. Cô hiểu không!

– Ôi trời ơi! Con ơi con… Con có sao không?

Mẹ Thảo hớt hải chạy vào, đi sau là hai đứa em. Phong đứng dậy nhường ghế cho bà rồi cũng đứng cạnh đó luôn. Chợt bà rưng rưng

– Chồng mày nó dám làm chuyện này à? Thằng đó mất hết tính người rồi, vợ nó mà nó dám làm ra nông nỗi này ư? Sao mà số con tôi nó khổ vậy hả trời ?

Phong đặt tay lên vai bà an ủi. Anh giải thích cho bà hiểu Thảo bị thành ra như vậy tất cả là do anh. Bà lặng lẽ lắc đầu, mắt ngân ngấn nước

– Cái tính nó đã tàn nhẫn như vậy rồi, không trách cậu được. Nhất định phải rời khỏi cái nhà đấy càng sớm càng tốt. Không cần tiếng tốt tiếng xấu gì nữa cả. Mình sống vì danh tiếng thì ai khổ hộ mình! Cái làng này, bất hạnh sinh ra là vì cái tiếng hão huyền cả! Dẹp hêt đi!

Mẹ Thảo hùng hồn tuyên bố, có lẽ giới hạn chịu đựng của bà cũng bị phá tan bởi nỗi căm phẫn và oán trách!

Cả ba người nhìn nhau, bóng tối bắt đầu bao trùm cả khoảng không gian tĩnh mịch.

Còn nữa

Mời các bạn theo dõi phần 24 của bộ truyện ngôn tình Những ngã rẽ cuộc đời vào 7h sáng ngày 23/07

Tìm kiếm nâng cao: