Những ngã rẽ cuộc đời Phần 22

10:32 chiều 22 Tháng Bảy, 2015

– Ừ hứ?
Thảo nhún vai chờ đợi câu chuyện của Phong.

Cách đây 6 năm, có một chàng trai nọ yêu một cô gái khá xinh xắn và giỏi giang. Tình yêu của họ đẹp lắm, đến mức anh ta nghĩ rằng hai người sinh ra là để dành cho nhau, tưởng như duyên số đã an bài và anh ta luôn tin trên đời này có thứ tình yêu vô điều kiện khi mà anh ta chỉ là một người bình thường, nếu như không muốn nói là có phần nghèo khó bởi cuộc sống vốn dĩ đã khó khăn. Yêu nhau, muốn đến với nhau là chuyện thường tình.

Thảo vẫn nín thở nghe anh say sưa kể chuyện, chốc chốc lại gật đầu nhẹ ra hiệu cho anh biết rằng cô vẫn đang nghe.

– Rồi họ cưới nhau, sau bao nhiêu sóng gió từ gia đình, nhất là bên gia đình nhà cô gái. Bao nhiêu đời nay, vấn đề ” môn đăng hộ đối” chưa bao giờ mờ nhạt. Nhưng, bằng tình yêu hay bằng thứ gì đó đại loại như thế, cả hai đều quyết tâm đến với nhau. Bỏ qua mặc cảm về địa vị, về mức độ thành đạt của mình, chàng trai luôn thầm nghĩ anh ta sẽ cố gắng làm cho cô gái hạnh phúc.

– Rồi sao nữa?

– Đám cưới đơn sơ diễn ra, người thân của cô gái thậm chí còn không đến dự. Bởi chưa bao giờ họ chấp nhận chàng trai ấy. Câu nói để lại ấn tượng và cũng là nỗi đâu lớn nhất trong lòng anh ta là lúc bố cô nói ” để tôi xem một túp lều tranh hai trái tim vàng của anh chị có bền vững những gì anh chị nghĩ không?”

con-gai-lay-chong-som-lam-gi1

Thảo thấy câu chuyện này rất giống với hoàn cảnh của cô lúc này, cô chăm chú theo dõi diễn tiến của câu chuyện mà Phong đang kể

Lấy nhau về, cũng hạnh phúc lắm, thuê hẳn một căn nhà trọ làm tổ ấm gia đình. Chàng trai thất nghiệp, vác hồ sơ đi xin khắp nơi nhưng đành thất thểu ra về. Vợ anh ta vui vẻ chấp nhận, vẫn tiếp thêm niềm tin cho anh ta, mong anh ta không bi quan, không bỏ cuộc

Đột nhiên Thảo thốt lên

– Vậy, anh ta là người hạnh phúc nhất thế gian rồi!

Nhưng, cuộc sống vốn dĩ xoay vần, thao những hướng mà chẳng ai lường trước. Bắt đầu nảy sinh những đợt sóng ngầm, vợ anh ta bắt đầu không bằng lòng với cuộc sống khó khăn khi mà lương anh ta chỉ ba cọc ba đồng chẳng đủ để trang trải tiền nhà. Cô ấy – người truyền cho anh nghị lực, truyền cho anh ta niềm tin lại tự tay đạp đổ những gì cô ta đã làm bằng cách đi theo một người đàn ông giàu có. Hôn nhân xanh xanh đỏ đỏ. Cô biết không? Nó chỉ vỏn vẹn hạnh phúc trong sáu tháng.
Anh ta không trách móc, không níu kéo, vì… Nếu vợ anh ta yêu anh ta thật lòng thì sẽ không bao giờ dễ dàng bước ra khỏi cuộc đời anh ta như thế! Và vì… Cô ta đã nói

” Nếu anh cho em cuộc sống tốt hơn thì có lẽ em sẽ yêu anh nhiều hơn những gì anh nghĩ”

Thảo chợt lặng người qua câu chuyện của Phong, cô nuốt nước bọt, hỏi

– Rồi anh ta ra sao?

– Tất nhiên, anh ta vẫn sống, sống theo cái cách mà anh ta tự định hình trong đầu mình. Rằng, anh ta nhất định phải thành công, phải khẳng định cho mọi người thấy, sau vấp ngã anh ta sẽ trưởng thành và cân nhắc hơn trong tất cả các lựa chọn của cuộc sống.

– Anh ta thật can đảm!

– Không! Đã có những lúc anh ta tuyệt vọng, anh ta sống ngập chìm trong nỗi sợ hãi của cuộc hôn nhân ngắn ngủi. Nỗi sợ hãi ở đây là vì quá hạnh phúc nên khi phải đối mặt với phản bội và chia ly, nhất thời anh ta không chấp nhận được! Nhưng, cuộc sống không lựa chọn số phận cho chúng ta, bàn tay ta có thể nắm lấy mọi thứ kể cả số phận. Tôi vốn không bao giờ tin vào thứ gọi là ” số phận” . Phải chăng con người ta luôn tìm một thứ gì đó để mỗi khi vấp váp hay bất hạnh trên dòng đời, người ta có thứ gì đó để đổ lỗi. Ví dụ như

” Tôi bị ung thư là do số phận tôi phải thế”!

Nghe cũng có lý phải không?

Nếu chữa được, người ta đắc thắng cho rằng” số tôi được sống”

Ngược lại, nếu không chữa được, không ngoại trừ câu ” số tôi phải chết”

Suy cho cùng, số phận chẳng là cái gì cả, vô hình chung nó là thứ bao biện cho một sự việc nào đó mà người ta tin mà thôi!

Thảo từ nãy vẫn ngẩn tò te, những điều mà anh nói làm cô không khỏi suy nghĩ. Đâu phải hình dung hay ví dụ xa xôi. Ngay cô đây này, cũng thường mặc nhiên coi cuộc sóng hiện tại là số phận sắp đặt. Chonđến khi phó thác mọi thứ cho cuộc đời, cô giật mình nhận ra mình đã mất đi quá nhiều thứ. Nhưng còn một điều nữa, cô thắc mắc lắm! Không hiểu Phong kể câu chuyện này ra nhằm mục đích gì và là của ai? Cô đã ngờ ngợ nhưng lại không dám khẳng định.

hoi-han-vi-trot-trao-doi-con-gai-cho-ga-nguoi-yeu-dao-hoa1

Phong nãy giờ vẫn chăm chú nhìn vào đốm lửa bập bùng, gương mặt thoáng buồn và ưu tư. Thảo lên tiếng

– Chàng trai trong câu chuyện của anh… Là….

Thảo chưa kịp nói hết câu, Phong ngắt lời

– Là tôi!

Cô cảm giác sự việc này quá bât ngờ, tới mức mà cô sợ mình đang nghe lầm! Một thời gian dài làm việc ở công ty Phong, cô chưa nghe ai nói gì về việc anh có một cuộc hôn nhân không trọn vẹn cả.

– Cô ngạc nhiên lắm phải không?

– Thôi nào, gà chín rồi…để tôi vớt ra cho ráo nước đã. Cô có nấu thêm thứ gì không để tôi giúp?

Phong nhỏm dậy phủi sạch bụi ở quần, gương mặt trở lại trạng thái bình thường như thể chưa có chuyện gì xảy ra cả! Cô vẫn tần ngần, vẫn suy nghĩ, thì ra Phong không hề vuông vức như những gì anh thể hiện cho người ngoài biết, thì ra vết sẹo trong tâm hồn anh cũng lớn, y như cô vậy… Nhưng… Anh thật can đảm khi vượt qua nó một cách dễ dàng – theo những gì cô cảm nhận! Cô tự thấy mình hèn nhát khi không bằng 1 / 10 của Phong, lẽ ra cô sẽ vượt qua nếu như không cố tính lội xuống hố bùn sâu để đến khi rút chân ra là một khó khăn lớn!

Cuộc nói chuyện của hai người đã đưa cô tới một miền kí ức xủa chính cô, chưa bao giờ cô tò mò về cuộc sống của ai đó bằng lúc này. Ồ không! Cô muốn biết bằng cách nào anh ta có thể vững vàng bước đi như vậy? Có năng lực siêu nhiên hay sao? Và cô vẫn còn thắc mắc sau những dấu chấm lửng mà Phong không chia sẻ hết! Cô tự nhủ thời gian sẽ giúp cô giải đáp những câu hỏi!

Cả nhà quây quần bên mâm cơm, mẹ Thảo gắp nhiều đồ ăn cho Phong rồi cười hiền từ, mắt bà dường như đã kém nên mỗi khi nhìn ai đó, bà phải nheo mắt lại. Bỗng bà trầm ngâm…

– Nói thì bảo rằng chê trách con rể chứ! Con gái tôi đi lấy chồng bao nhiêu năm, chưa bao giờ tôi thấy cả nhà được ăn với nhau bữa cơm trọn vẹn cả. Già rồi, chỉ mong được sum vầy bên các con thôi!

Thảo dừng đũa, nhìn mẹ như muốn nhận hết tội lỗi về mình. Phong nói chữa rằng chắc công việc của chồng Thảo bận nên không về được dù trong lòng anh biết rất rõ lý do là gì!

Mẹ Thảo hỏi về bố mẹ anh, rằng ông bà sống ở đâu, có khoẻ không? Anh chợt lắng lại giữa những cảm xúc, mắt nhìn xa xăm

– Bố mẹ cháu mất lâu rồi bác ạ !

Mẹ Thảo bối rối xin lỗi, bà chợt thương cho số phận của Phong phải côi cút từ sớm như vậy có lẽ tình cảm sẽ thiếu thốn lắm! Cả Thảo cũng vậy, lại một lần nữa cô bất ngờ khi anh chia sẻ về gia đình mình. Không khí bỗng chùng xuống, Phong phá tan không khí bằng màn trêu chọc mấy đứa nhỏ. Nhưng, đằng sau nụ cười kia, hẳn là có những nối niềm khôn nguôi!

– Anh muốn đi nhổ khoai không?

Thảo ngỏ ý, Phong gật đầu lia lịa. Cũng xuất thân là con nhà nông nên việc này vốn chẳng khó khăn là mấy.

Sau này, Thảo mới biết năm lên 15 tuổi, Bố mẹ Phong mất sau trận lũ lụt lịch sử. Anh là con của đất miền Trung nắng gió, thảo nào cô thấy ở anh là một nét gì đó rất chân chất, đúng như những gì mà người dân miền Trung sở hữu dù bây giờ anh là người thành đạt lắm, xung quanh là những thứ hào nhoáng!

Anh may mắn thoát chết nhưng bỗng trở lên bơ vơ không nơi nương tựa. Rồi may mắn, chú thím dắt anh lên Hà Nội, gửi vào trại trẻ mồ côi để anh có thể ăn học đến nơi đến chốn. Quả là ” khó khăn dễ sinh ra nhân tài” Phong đã rất nỗ lực để trở thành một học sinh, sinh viên xuất sắc! Chưa bao giờ cô thán phục ai như Phong cả! Lắm lúc muốn thốt lên rằng” Anh thật giỏi” !

Tìm kiếm nâng cao: