Những ngã rẽ cuộc đời Phần 21

12:00 chiều 22 Tháng Bảy, 2015

Cô lao như bay ra sân đình, trong đầu nảy lên biết bao nhiêu suy nghĩ hỗn độn . Thực ra là cô đang rất lo sợ. Sợ hàng xóm láng giềng nhìn thấy sẽ xì xào bàn tán. Thật tệ! Ngôi làng này vốn sẽ rất bình yên nếu như không quá hà khắc trong các mối quan hệ giữa nam và nữ. Nhìn thấy cô, Phong nhoẻn miệng cười. Còn cô thì lấm la lấm lét nhìn ngó xem có ai đang chú ý đến mình không. Chẳng đáp lại nụ cười thiện chí của Phong, cô đã vội gắt

– Anh tới đây làm gì? Anh có biết mình đang làm gì không?

– Hôm nay là chủ nhật mà! Coi như đi du lịch một chuyến. Cô không thích tôi xuất hiện như vậy hay sao?

Phong nhìn cô dò xét, cô vội lảng sang chủ đề khác

– Anh đi gì về đây? Xe anh đâu rồi?

Phong nhún vai, mặt tỉnh bơ

– Tôi đi xe khách mà! Thế cô không định mời tôi về nhà uống cốc nước sao?

– Anh về đi! Ở đây không phải nơi dành cho anh đâu!

Thảo dứt khoát đuổi Phong về. Mẹ cô sẽ nghĩ gì khi thấy có người đàn ông lạ xuất hiện cùng cô đây?cô biết giải thích sao? Thật tình, giờ phút này cô chỉ muốn được bình yên mà thôi. Tâm hồn cô đã quá ồn ào bởi những cảm xúc hỗn tạp rồi!

– Cô luôn đối xử với khách như vậy à? Tôi đã nói rồi mà, tôi sẽ không làm tổn hại đến cô. Vậy nên cô cứ coi tôi như một người bà con xa lâu ngày ghé chơi thôi. Đừng suy nghĩ nhiều quá! Xem cô kìa, dãi nắng có hơn một ngày mà da dẻ đã đen xẹm ra thế kia! Cô nên học cách trân quý chính những gì có trên thân thể mình. Biết không?

co-khong-gioi-chuyen-ay-hon-nguoi-ta-nen-toi-ngoai-tinh-the-thoi

Lời nói của phong tựa như lời mắng yêu của người lớn đối với trẻ con. Phút chốc cô thấy xao xuyến, lâng lâng. Biết không thể nói lại vị khách cứng đầu này, cô đành lững thững đi trước, mặc kệ Phong đuổi theo sau. Phong cũng lăng xăng không kém. Anh như con chim non nhảy nhót trên đường quê vậy! Đôi lúc cô thiếu điều muốn thốt lên: Phong thật thần thánh, anh có thể biến hoá từ một vị lãnh đạo nghiêm nghị sang một người đàn ông nhiệt huyết và yêu đời!

Mẹ cô rât ngạc nhiên khi thấy con gái dắt về nhà một người đàn ông lạ mặt. Bà xét nét nhìn Phong. Chỉ đến khi cô giới thiệu Phong là sếp của cô thì bà mới nở nụ cười thoả mái, khoé mắt giật giật liên hồi.

– Chả mấy khi có khách quý về chơi, mời cậu ở lại ăn cùng gia đình tôi bữa cơm. Nếu không ngại tôi mời cậu đi tham quan làng tôi một vòng, rồi tối về đây nghỉ ngơi, ngày mai hẵng về!

Phong xuề xoà, gật đầu lia lịa như sợ mẹ cô sẽ đổi ý ngay lập tức. Anh lôi trong chiếc balo nhỏ vài hộp bánh đưa cho mẹ cô nói rằng có chút quà biếu gia đình. Mẹ cô rụt rè từ chối nhưng Phong không cho bà khước từ.

– Cái này chỉ là tình cảm của cháu dành cho gia đình mình thôi bác ạ. Mong bác không từ chối tấm lòng của cháu!

Mẹ cô đành gật đầu đồng ý!

Trong lúc Phong và mẹ cô nói chuyện, cô tranh thủ xuống bếp làm vài món! Thỉnh thoảng ngó lên nhà xem hai người có xảy ra chuyện gì hay không? Thật tình, cô đã lo xa quá, chẳng biết cái đức tính này hình thành từ bao giờ!

Một lát sau Phong lò dò xuống bếp. Mẹ cô chạy theo mời anh lên nhà ngồi chơi xơi nước, ai lại để khách đích thân xuống bếp bao giờ. Anh nở nụ cười chân phương giải thích

– Bác không cần lo đâu ạ! Cháu thích được khám phá những gì cháu chưa biết mà bác! Có thể hơi tuỳ tiện mong bác thông cảm. Cháu vốn dĩ đã yêu quý những gì thuộc về thôn quê rồi ạ!

Mẹ cô không thể trách vì những lời anh vừa nói khiến bà hết sức cảm động. Ngày nay, khi mà mọi thứ phát triển, có người vẫn nâng niu những tinh tuý của quê hương quả là điều đáng mừng, đáng trân trọng.

Thấy Thảo đang lúi húi nhóm củi, Phong ngồi xuống lấy con dao định chặt vào thanh củi to cho cô dễ đun. Thảo ngạc nhiên lắm! Cô không cho anh làm vì sợ anh không quen sẽ chặt vào tay. Anh từ tốn đón lấy con dao, miệng cười toe

– Việc này trước đây tôi đã từng làm nhiều rồi! Tin tôi đi!

Không ngờ, Phong rất giỏi, bó củi to đoành đã được anh chặt đâu ra đấy. Anh phủi tay cười xuề

– Đó! Đừng coi thường tài năng của Phong đại ca này nhé!

Thảo bật cười, cái gì mà đại ca? Nghe sặc mùi giang hồ! Rồi không khí chợt lắng lại khi Phong kê viên gạch, ngồi lên đó rồi quay mặt về phía cô

– Về đây cô thấy yên bình hơn đúng không? Tôi nhận thấy cô bớt buồn rồi đó! Ánh mắt cô ánh lên nhiều điều lắm!

Thảo không đáp, cô dúi vài thanh củi vào bếp, than lửa bay lơ lửng trong không trung!

– Tôi biết cô vẫn đang hồ nghi về tôi, về mục đích tôi gần cô . Nhưng, tôi biết mình đang cần gì. Biết nói sao nhỉ? Tôi đã tự kiểm điểm lại tất cả, rồi giật mình phát hiện mình đang đi ngược lại với chuẩn mực xã hội!

– Ý anh là sao?

– Tôi biết bắt đầu từ đâu nhỉ…Từ cá ngày mà tôi gặp cô ở buổi phỏng vấn! Tôi phát hiện ra cô đang cố gắng xù lông với thế giới bên ngoài, nhưng thực chất tất cả chỉ là nguỵ tạo. Con người cô rất yếu đuối!

– Đó là lý do anh nhận tôi một cách vô lý như vậy đúng không?

Âm điệu của Thảo trầm bổng bất thường. Đã từ lâu cô thắc mắc về điều này, chỉ có điều chưa có thời cơ thích hợp để hỏi.

– Một phần thôi, phần vì tôi đã biết cô từ trước!

Thảo sững lại, cô cố tua lại kí ức nhưng không sao tìm được bóng dáng của Phong trong đó. Mặt cô thộn ra khiến Phong bật cười khanh khách!

– Anh nói rằng anh biết tôi sao?

Thảo tròn mắt, Phong tủm tỉm cười rất đáng nghi. Cô càng sốt ruột hối thúc anh phải nói ra. Nhưng anh không nói thêm bất cứ điều gì nữa cả

– Chuyện này nói sau nhé!

Mặt Thảo ngắn tũn, cô chống cằm xuống gối, lan man suy nghĩ. Phong tiếp lời

– Cô có tin vào duyên số không?

– Không! Nó không đủ để làm tôi tin cuộc sống này có nhiều thứ tốt đẹp hơn!

– Cô gái này! Cô phải tin vào những điều tốt đẹp ở phía trước chứ? Đừng nhìn đời bằng con mắt bi quan như vậy. Nút thắt dù khó gỡ đến đâu nếu như ta kiên trì, ta tin thì ắt sẽ gỡ được hết!

Thảo bỗng thấy buồn mênh mang! Gương mặt bỗng trầm mặc

– Những gì tôi đã phải trải qua ,kì thực rất khủng khiếp! Tôi đã không ít lần ước đó chỉ là một giấc mơ mà thôi. Nhưng mà.. Cuộc đời vốn chẳng ưu ái cho tôi một lần! trách than hay chấp nhận? Điều đó chẳng còn quan trọng đối với tôi cả!

– Cô có quyền thay đổi số phận cơ mà! Con tàu cuộc sống là do chính cô điều khiển. Đừng để kẻ khác cướp mất đặc quyền đó!

– Có còn kịp nữa không? Tôi không đủ sức rút chân ra nữa rồi!

– Tôi lại kể cho cô nghe một câu chuyện này nhé!

Phong bóp cằm đăm chiêu suy nghĩ.

Tìm kiếm nâng cao: