Những ngã rẽ cuộc đời Phần 19

8:48 sáng 22 Tháng Bảy, 2015

Những chuỗi ngày không bình lặng cứ như vậy mà tiếp diễn. Sợi dây trói chân cô lại căn nhà này thật tình rất khó gỡ. Hùng vẫn nhất quyết không kí vào giấy và tập trung tác động vào điểm yếu của cô.

Đó là gia đình mẹ vợ. Con Tí- em gái cô đã tốt nghiệp trung học. Con bé vẫn muốn thi đại học để đạt được ước mơ thoát khỏi làng quê nghèo. Cứ thế, Thảo càng không dám dứt bỏ vì thương em, thương mẹ. Bao nhiêu năm chịu đựng cũng chỉ vì gia đình mình, vì mẹ già em thơ, nay cô dứt bỏ mọi thứ há chẳng phải cô đang tuyệt đường mơ ước của em cô sao. Mẹ cô thỉnh thoảng vẫn liên lạc lên nhưng cô tuyệt nhiên không nói cho bà biết cuộc sống của mình đang bế tắc tới nhường nào. Chỉ biết nuốt ngược những tủi hổ vào trong và tươi cười nói rằng cuộc sống của cô giờ đang rất tốt.

Mẹ chồng cô đi du lịch về, chẳng ai trong số hai người nói ra những chuyện đã diễn ra trong căn nhà này lúc bà đi vắng nên bà không hay biết gì cả!

me-chong-bat-ngo-den-xin-loi-mong-duoc-don-con-dau-va-chau-ve1

Cô vẫn đi làm, nhưng tính tình lại càng tràm mặc hơn. Phong tỏ ra rất thất vọng khi nhìn thấy cô vẫn không thay đổi. Vẫn cái tính cam chịu đến đáng trách. Anh càng cố lại gần, cô càng đẩy anh ra xa. Cứ thế…. Những ngầy tháng nhạt nhẽo bí bách trôi qua, đến mức người trong cuộc là cô không ít lần muốn buông xuôi, mọi chuyện ra sao thì ra . Đôi khi, tình cờ chạm vào ánh mắt Phong tại phòng làm việc, cô lặng lẽ cúi đầu rồi như thầm tìm kiếm ở anh một sự đồng cảm.

– ” Nếu như anh không phải là chính tôi, thì anh sẽ không bao giờ hiểu tại sao tôi lại phải sống như vậy! Tôi muốn thay đổi, muốn đứng dậy lắm chứ! Nhưng ai? Ai là người sẽ đưa tay cho tôi nắm! Ai là người sẽ kéo tôi ra khỏi vũng bùn này? Là anh sao? Không thể nào…Tôi không muốn làm liên luỵ tới anh. Xin hãy hiểu cho nỗi khổ của tôi'”

Cô luôn tự nói với lòng mình như thế! Cách tốt nhất cho cả hai là cứ tránh xa nhau ra, sẽ chẳng ai bị tổn thương cả.

Lại bước sang một mùa đông lạnh lẽo, lòng cô tê cứng theo từng đợt gió hư hao thổi táp vào mặt. Sắp tết rồi, công việc ngày càng gấp gáp hơn. Cả cô và Hùng đều đi làm tới muộn mới về. Thế cũng tốt, như vậy thì đỡ phải chạm mặt nhau. Cô làm
Thêm mấy tiếng buổi tối để có thêm
Thu nhập. Con Tí em cô đã thi đỗ đại học. Toàn bộ chi phí ăn ở tại thành phố và tiền học phí là do một tay cô lo liệu. Có những khi cô cảm thấy kiệt sức nhưng vẫn cố ngóc đầu dậy làm việc vì chỉ cần nghĩ đến tương lai của em gái, cô lại có thêm rất nhiều động lực.

” Nhất định, không được để đời em giống như đời chị nghe không!”

Cô đã tích cóp được hơn hai chục triệu sau những ngày tháng vất vả vật lộn. Nhẩm tính còn hơn một nửa số tiền này nữa mới đủ trả cho bà Thanh. Thời buổi khó khăn, kiếm được một đồng cũng phải đổ máu ra để đánh đổi. Sức khoẻ cô bị suy kiệt, cơ thể ốm
Nhom ốm nhách rồi sinh ra tụt huyết áp. Có những hôm đang làm việc, máu từ mũi chảy ra từng giọt ướt đẫm cản tờ giấy trắng trên bàn. Phong lao ra lấy bông rịt vào cho
Cô rồi anh cũng mắng

– Cô định làm
Việc để chết hay sao? Cô cần tiền thì để tôi giúp, đừng ngược đãi cơ thể mình như vậy nữa. Từ mai tôi không cho cô làm
Thêm giờ nữa đâu!

Phong dường như đã hết thuốc chữa cho cái bản tính ương ngạnh, cố chấp của cô. Thậm chí, có những luac nhìn cô nắn bóp cổ tay hay đưa tay day hai bên thái dương vì công việc căng thẳng, anh đã muốn chạy đến lôi cô dậy, bắt cô về nhà không cho làm việc nữa. Đối với anh, một dấu chấm hỏi to đùng hiện ra trong đầu ” Cô cần tiền làm gì mà phải làm bán mạng như vậy?” Hôm nay, chúng kiến dòng máu đỏ tuôn từ trong mũi cô, anh nhất thời không chịu được nữa, anh muốn cô hãy ngừng lại những việc ngu ngốc mình đang làm.

Thảo mệt mỏi ngước măt lên nhìn anh như van lơn ” Tôi khoẻ, cứ để tôi làm !”

– Đồng ý là công việc gần đây rất bận, nhưng không nhất thiêt phải quá gấp gáp như vậy! Tôi không muốn nhân viên của mình phải lao lực đâu. Hôm nay cô về nghỉ sớm đi, chỗ còn lại để tôi làm!

Phong với tay tắt máy tình rồi nâng tay cô dậy. Miệng vẫn lầm bầm vài câu trách móc.

Thực sự là cô bây giờ chỉ như một cành cây khô trong gió,gần như chẳng còn tí sức sống nào cả. Cô xin Phong cho mình nghỉ vài hôm để về quê thăm mẹ. Hồi chiều nghe tiếng của mẹ trong điện thoại rất mệt mỏi khiến cô không thể không lo lắng. Vả lại, cô cũng đã lâu không về thăm mẹ, không biết mọi thứ ở nhà ra sao. Phong gật đầu đồng ý và không quên căn dặn cô phải chú ý giữ gìn sức khoẻ. Anh hỏi cô bao giờ sẽ lên xe về quê. Cô ngập ngừng nói ngày mai sẽ về sớm.!thế rồi cô chào Phong rồi lầm lũi bước về!

Cô xin phép mẹ chồng cho cô được về thăm nhà. Bà Thanh không cấm cản nhưng cũng chẳng tỏ ý chấp thuận. Bà không gay gắt với cô như hồi đầu nữa. Không biết có phải là bà thay đổi hay là do cô đã quá quen với những lời cay nghiệt nên bây giờ mới thấy mọi thứ nhẹ nhàng và bình thường đến vậy! Chẳng cần biết bà Thanh có đồng ý hay không? Cô vẫn quyết định về nhà một chuyến. Chẳng qua chuyện xin phép cũng chỉ là hình thức mà thôi. Dĩ nhiên, chuyến về quê này sẽ không có mặt Hùng. Từ bao giờ cái tên Hùng bỗng trở lên xa lạ đối với cô. Nó chỉ quen thuộc trong những vệt quá khứ mà thôi!

Chuyến xe khách khởi hành từ 5 giờ sáng, cô chỉ nhét tạm vài bộ quần áo vào vali và kịp mua mấy món quà nho nhỏ cho hai đứa em! Chắc bọn nhỏ sẽ thích lắm cho coi! Cô khẽ cười.

Mấy tiếng ngồi trên xe, cô tranh thủ chợp mắt cho đỡ mệt. Những cánh đồng trơ trọi vì mùa đông chẳng ai cấy gặt cả. Tất cả tạo nên một bức tranh u ám về mùa đông ở một làng quê quạnh quẽ. Tất cả hiển hiện rõ trong giấc mơ ngắn ngủn.

me-chong-than-nhien-hat-ca-chau-nuoc-lau-nha-ban-vao-toi

Mẹ con sau bao nhiêu tháng ngày không gặp mặt, khỏi phải nói cô đã vui tới mức nào. Hai đứa em cũng đã lớn vổng, trông đứa nào cũng xinh xắn ra. Co chợt chạnh lòng khi nhìn mẹ. Mẹ cô đã già thật rồi. Mái tóc đậm nét muối tiêu, làn da nhăn nhúm theo thời gian,theo những âu lo và đôi mắt lúc nào cũng khắc khoải một điều dì đó man mác.

Ăn cơm xong, cô và hai đứa em theo mẹ ra đồng rỡ khoai. Cũng đã lâu lắm rồi cô chưa được sống trong cảm giác yên bình đến lạ. Cuộc sống ở thành phố đã hút hết nhựa sống của tuổi trẻ trong cô. Cũng không thể đổ lỗi cho số phận. Bởi cô đã tự chọn cho mình ngã rẽ ấy nghĩa là cô phải chấp nhận và tự cảm thấy hài lòng dù chưa khi nào tâm hồn thanh thản và an yên.

Chiều, cô mở vali lấy vài món đồ đưa cho hai đứa em. Chúng xuýt xoa, miệng không ngớt khen. Con út chợ lên tiếng, câu nói của nó làm cô buồn tê tái:

– Mai này em cũng sẽ lấy chồng ở thành phố để được như chị

Lúc ấy, cô chợt thấy lòng mình chùng xuống. Có lẽ, qua lăng kính non nớt của nó, cuộc sống ở thành thị giống như thiên đường. Tât nhiên nó sẽ là thiên đường đối với ai biết tự điều khiển số phận của mình! Còn cô thì không! Cô không trách con bé, chỉ mỉm cười dặn con bé phải học hành chăm chỉ thì mai sau mới bớt khổ! Mẹ cô ngồi lặng lẽ nhìn con gái, thỉnh thoảng bà thở dài não nuột. Cô lấy trong túi một ít tiền đưa cho bà. Khoé mắt cay cay.

– Mẹ cầm một ít lo cho hai đứa nó! Con cũng không có nhiều…Mẹ câm lấy đi!

Mẹ cô rưng rưng, nước mắt trào ra.

– Mày khổ lắm phải không con? Mẹ biết mày cố chịu đến ngày hôm nay là vì bố mày mất, cả đàn em mheo nhóc! Mày sợ mẹ không lo nổi cho chúng nó. Có phải không?

– Không phải đâu! Mẹ đừng nghĩ như thế! Con vẫn sống tốt mà mẹ!

Thảo nghe lòng mình nhói đau nhưng gương mặt vẫn tỏ ra bình thản. Cô không còn cách nào khác là phải nói dối.

– Không phải! Mày đừng dối mẹ!

Thảo à! Mẹ sống ngần này tuổi rồi, có chết cũng không tiếc. Mày còn trẻ, đừng có đánh đổi cuộc đời mình ở gia đình nhà đó nữa. Mẹ có thể lo cho hai đứa cho tới khi nào không còn thở được nữa. Thân làm mẹ, mẹ không chịu được cảnh nhìn thấy con cái phải chịu nhục chịu nhã để có đồng tiền gửi về…

Nói đến đây, mẹ cô oà khóc, hai đứa em cũng ôm lấy mẹ và chị rồi khóc theo. Chưa khi nào cô nghe cổ họng nghẹn đắng, sống mũi cay cay khó chịu như thế này!

– Mẹ ơi! Con phải làm gì đây? Con làm sao có thể nhìn mấy đứa em dở dang học hành. Con làm sao có thể nhìn mẹ vất vả ở ngoài đồng đây?

Cô cũng khóc nấc lên, bao nhiêu tủi cực lại một lần nữa ùa về!Mẹ cô lau nước mắt, giọng ân cần và quả quyết

– Hãy sống sao cho mai này mày không phải hối hận con ạ. Cuộc sống này chỉ có một lần thôi,. Ra khỏi đó đi! Ra khỏi đó là mày sẽ không phải khổ nữa. Về đây, mấy mẹ con có rau ăn rau, có cháo ăn cháo. Như vậy còn hơn ăn miếng cơm ngon nhà người mà nghẹn ứ!

Cả buổi chiều, không gian yên ắng bao trùm bởi tiếng khóc thê lương. Tiếng khóc than cho số phận bạc bẽo của cô, khóc cho cả một kiếp nghèo,

Cô dự định là sẽ ở quê 3 ngày rồi lại tiếp tục lên thành phố làm việc. Mẹ cô đâu biết gì về món nợ kia. Vì vậy, cô sẽ âm thầm trả nợ rồi cùng lắm là trở về quê như lời mẹ nói. Bước chân cô đã quá mỏi mệt rồi.

Ngày thứ hai ở quê

Cô đang loay hoay quét sân thì có tiếng chuông điện thoại. Phong gọi…

Trong điện thoại, giọng anh hăm hở lắm

– địa chỉ nhà cô có phải nằm ở mục nơi sinh trong hồ sơ xin việc không?

Thảo ù ù cạc cạc xác nhận là đúng. Chưa kịp nói gì thì Phong reo lên

– Vậy thì đúng rồi, tôi đang ở đình làng , cô ra đón tôi nhé. Ở đây không có địa chỉ cụ thể..

Thảo sững người lại, như kiểu ti vi bị đứng hình. Miệng chỉ lắp bắp được vài từ rồi bên kia dập máy!

(Còn nữa)

Mời các bạn theo dõi phần cuối: truyện ngôn tình Những ngã rẽ cuộc đời Phần 20 vào 12h ngày 22/07.

Tìm kiếm nâng cao: