Người phụ nữ có một đời chồng ấy chính là vợ tôi phần 28

8:23 chiều 15 Tháng Bảy, 2016

– Em không phải là tuýp người thích phụ thuộc người khác nhất là về tài chính. Nhà cửa, xe cộ càng không.
– Anh biết. Em là người sống tự lập ngay cả trong suy nghĩ. Nhưng anh kiếm nhiều tiền thì mục đích cuối cùng là muốn lo cho vợ, cho con. Mà người anh muốn cưới làm vợ chính là em.
– Để coi chúng mình có hợp nhau không em mới nghĩ đến chuyện đó.
– Anh nghĩ là mình hợp.
– Sao anh biết được.
– Anh biết. Em nè?
– Dạ!
– Hay mình kết hôn đi, rồi sinh con nữa. Lớn tuổi sinh con sẽ không tốt đâu.
– Để em suy nghĩ đã.
– Suy nghĩ nữa hả?
– Chứ sao.
– Hay mình có con trước rồi cưới sau cũng được, giờ làm luôn hén.
– Anh bịnh vừa thôi chứ. Bỏ em ra.
Anh ta ôm cô cứng ngắc, cô la lên. Lúc này cô run thật sự, sợ anh ta làm thiệt thì không biết phải làm sao? Tim cô đập loạn xạ, cảm giác vừa lo nhưng lại có chút hứng thú, tò mò. Lâu rồi không gần gũi đàn ông nhiều khi cô cũng rạo rực trong người. Nhưng do công việc nhiều với lại chắc già rồi nên ham muốn cũng giảm sút. Nói vậy thôi chứ gần gũi xíu là người cô lại nóng ran hết.
– Buông em ra.
– Vậy làm vợ anh nha?
– Được rồi. Buông em ra đi.
Anh ta vừa buông ra cô chạy lên lầu rồi nói vọng xuống:
– Em không chịu.
Rồi cô vừa cười vừa chạy trốn, vào phòng khóa cửa. Anh ta chạy theo lên lầu.
– Mở cửa ra nói chuyện với anh coi.
– Mở ra anh khủng bố em nữa sao.
– Anh hứa không làm gì mà.
– Ai tin được.
– Anh hứa mà.
– Em không tin.
– Đi mà, năn nỉ đó.
– Không.
– Mở cửa đi. Năn nỉ mà.
Nhay tới nhay lui cuối cùng cô cũng mở cửa. Vừa mở cửa ra anh ta nhào vào phòng bế cô lên giường luôn. Cô la quá trời quá đất. Anh ta ôm cô rồi nhìn cô cười.
– Em to gan lắm, dám trốn anh nữa hả.
– Người em nhỏ nhưng gan em to lắm đó, anh mới biết hả.
Cô vừa dứt lời anh ta hôn môi cô, cô cũng hôn lại. Tim cô đập thình thịch. Cảm giác như ngọn lửa dục vọng bắt đầu cháy trong cơ thể cô và anh ta. Cứ thế, cứ thế cho đến khi cả hai mất kiểm soát hoàn toàn và quần áo cũng đã được cởi hết. Cô có thể cảm nhận được sự cương cứng của “cậu nhỏ” áp vào vùng nhạy cảm của mình. Thì cô lên tiếng:
– Em sợ.
Cô sợ là vì cô chưa thực sự tin vào tình cảm của anh ta dành cho cô. Cô biết mình đã yêu người đàn ông này rồi, nhưng chắc do cô nghĩ ngợi nhiều quá. Hay vì cô sợ anh ta rồi cũng như anh nên thành ra mọi lời nói hay hành động của anh ta cô chưa thật sự tin tưởng.
– Ừ. Vậy đợi khi nào mình kết hôn nhé?
– Dạ.
Cô biết, kiềm nén sự thèm khát thể xác đối với cô và anh ta thực sự là một việc làm quá sức tưởng tượng. Nhưng chắc do cô không muốn nên anh ta tôn trọng quyết định của cô. Chứ nếu trong hoàn cảnh mười mươi như vậy mà không xảy ra chuyện gì thì đúng là kỳ tích. Cô thấy càng ngày, mọi quyết định của cô thiên về lý trí nhiều hơn là tình cảm thì phải. Chẳng biết nó tốt hay không nữa?
– Anh muốn kết hôn sớm quá.
– Thêm một thời gian ngắn nữa nha, rồi mình kết hôn cũng được mà. Em muốn mình hiểu nhau hơn chút nữa như vậy sẽ tốt hơn.
– Ừ. Miễn em thoải mái là được rồi.
– Anh không ngại kết hôn với người đã từng có gia đình như em hả? Mà em cũng chẳng đẹp gì.
– Chắc do anh sống ở nước ngoài nhiều năm nên chắc suy nghĩ rất thoáng. Với anh chuyện kết hôn với một người đã từng có gia đình là điều rất bình thường. Anh chỉ quan niệm sẽ kết hôn khi anh thấy mình và người đó hạnh phúc khi ở bên nhau. Hiểu nhau và cùng nhau chia sẻ những buồn vui trong cuộc sống là được. Chứ đẹp hay không anh không quan tâm.

nghi-vo-chua-biet-gi-chong-bo-di-uong-ruou-de-roi-phai-khoc-thet-khi-thay-vo

– Em thấy anh phải quen với chân dài mới xứng. Người ta thường nói chân dài phải đi với đại gia còn gì.
– Đó là người ta nói. Chứ anh đâu có suy nghĩ vậy. Chân dài anh quen nhiều lắm, người mẫu cũng có, ca sĩ cũng có, diễn viên cũng có. Nhưng chỉ là kiểu xã giao. Chứ nếu để tiến tới hôn nhân thì anh không thích.
– Không lẽ anh thích người vừa xấu, vừa lùn như em hả?
– Lùn thì đúng nhưng ai nói em xấu?
– Chê em lùn nha. Thì em tự nói mình xấu chứ có ai nói đâu, chắc sợ em tủi thân nên không ai dám nói thì phải. Haha…
– Anh thấy em rất dễ thương và tốt bụng.
– An ủi chứ gì.
– Không. Anh nói thiệt mà. Em cười nhìn khuôn mặt rất tươi, nhìn kỹ có nét rất dễ thương. Mà anh thấy em rất dễ gần, còn quan tâm và chăm sóc người khác nữa.
– Anh đẹp trai quá trời, cao như người mẫu á. Đi đâu con gái cũng dòm dòm. Em lo sớm muộn gì anh cũng bỏ em cái rộp cho coi. Mà anh cao nhiêu lận?
– Chắc khoảng 1m84. Em ngốc vừa thôi. Nếu mà anh là người như vậy thì anh quen em làm gì? Sao ai cũng nghĩ đẹp trai hay đại gia là người không chung thủy vậy?
– Ai biết. Từ đó giờ em toàn thấy đại gia thay bồ như thay áo, mà toàn quen người đẹp mới chịu. Anh lại còn đẹp trai nữa, con gái theo hà rầm. Nhiều khi thấy nhiều người theo quá lỡ suy nghĩ anh bị lung lay thì sao?
– Trời. Tự nhiên gắn ghép anh vậy à. Anh đâu phải là người dễ bị lung lay như vậy.
– Hứ. Ai biết. Mà thư ký của anh thấy thích anh quá trời. Cô ấy vừa đẹp, vừa giỏi không lẽ anh không có chút cảm xúc gì sao?
– Anh chỉ xem cô ấy là đồng nghiệp thôi. Anh không thích các mối quan hệ ngoài luồng với đồng nghiệp. Nên ngoài công việc, đi du lịch hay có tiệc công ty thì anh ít khi đi chung với đồng nghiệp. Giờ đi công tác xa hay tiếp khách hàng là anh đi với Quân thôi.

mot-tay-bit-mieng-ngan-con-khoc-mot-tay-man-me-cap-gio-cua-bo-va-hau-qua-sau-do

– Em thấy Quân là người có trách nhiệm với công việc à. Quân là trợ lý của anh hả?
– Ừ. Lúc mới về Việt Nam anh gặp Quân đầu tiên. Công ty được như ngày hôm nay là nhờ Quân rất nhiều.
– Sao anh không cho Quân làm phó tổng giám đốc hay giám đốc gì đó?
– Quân không thích. Quân nói thích làm trợ lý hơn.
– Ờ. Nhà Quân thấy cũng khá giả. Nếu Quân mà mở công ty là thừa khả năng ha?
– Ừ. Quân nói là không muốn mở. Chắc muốn giúp đỡ anh.
– Ờ. Có người bạn tốt như Quân anh nên trân trọng.
– Ừ. Anh biết rồi.
– Em hỏi này đừng giận em nghe?
– Em nói đi.
– Sao anh quen Trà My vậy?
– Anh quen cô ấy thông qua một người bạn anh quen lúc mới về Việt Nam.
– Cô ấy chắc cũng giúp anh nhiều lắm hả?
– Ừ. Mới về Việt Nam Quân và cô ấy giúp anh rất nhiều. Lúc đó mới mở công ty nghe bạn anh nói cô ấy học ngoại thương rất giỏi nên anh tuyển cô ấy vào làm thư ký. Cô ấy giúp anh tìm hợp đồng rất nhiều vì khả năng giao tiếp của cô ấy rất tốt. Bao nhiêu dự án công ty lúc đó là do công của cô ấy nhiều lắm.
– Vậy bao lâu anh với cô ấy mới yêu nhau?
– Khoảng vài tháng. Do tiếp xúc với nhau thường xuyên, với lại lúc đó anh thấy cô ấy rất tốt nên anh thích. Chắc là do lần đầu yêu nên anh thấy rất thích thú.
– Anh có về gặp gia đình cô ấy chưa?
– Chưa. Cô ấy nói khi nào cưới cô ấy mới dẫn về.
– Mà hai người cũng dự định cưới còn gì?
– Ừ. Nhưng sau này thấy cô ấy cứ lưỡng lự, anh sợ cô ấy không thoải mái nên để cô ấy tự quyết định. Cho đến khi cô ấy bỏ đi.
– Anh vậy mà cô ấy còn đá. Chắc tiêu chuẩn của cô ấy cao lắm. Ai biết một người đàn ông thành đạt, lăn lộn thương trường như anh mà trong tình yêu lại khờ vậy trời?
– Chắc vậy. Vậy nên em đừng bỏ anh đi nha.
– Yêu em ba ngày chắc anh chán luôn rồi. Sợ lúc đó đá em một phát bay đến Bắc cực hay Nam cực cũng không chừng.
– Nói gì nghe ghê. Dù biết là gặp em không được lâu nhưng không hiểu sao anh thấy mình yêu em rất nhiều, cảm giác như là đã yêu từ rất lâu rồi.
– Dẻo miệng.
– Thiệt mà. Nghĩ sao anh nói vậy.
– Vậy anh thấy hạnh phúc khi ở bên em không?
– Có chứ. Nên anh không muốn mất em. Anh đã từng đánh mất cơ hội một lần rồi, nên anh sẽ không muốn mất đi cơ hội này nữa. Vậy còn em thì sao?
– Em cũng vậy, ở bên anh em thấy rất hạnh phúc và ấm áp.
– Vậy mà kết hôn sớm không chịu.
– Em muốn mình tìm hiểu nhau một thời gian ngắn nữa rồi kết hôn cũng đâu có sao.
– Mà sao Quân không thấy quen ai hết vậy?
– Lúc mới gặp em Quân thích em đó. Nhưng chắc do biết anh cũng thích em nên Quân rút lui.
– Dạ. Em thấy Quân dễ thương ghê. Công ty anh thấy có nhiều người thích Quân mà.
– Quân cũng giống như anh, không muốn quen đồng nghiệp.
– Quen đồng nghiệp có sao đâu.
– Anh bị một lần nên anh thấy sợ. Còn Quân thấy anh bị vậy nên cũng không muốn.
– Bạn thân dữ, chuyện này cũng giống nhau nữa.
– Chắc vậy.
– Thôi mình đi nấu gì ăn nha. Em đói rồi. Hôm qua ói hết trơn. Bụng em réo nãy giờ nè.
– Ừ. Mà em có vòng một đẹp thiệt.
– Cái gì? Nhảm nữa rồi đó.
– Anh nói thiệt mà.
– Thôi đi nấu ăn nè, em đói sắp xỉu rồi.
Rồi cả hai mặc quần áo vào, cùng nắm tay xuống lầu. Tự nhiên bao nhiêu mệt mỏi tan biến hết. Cô biết mình và anh ta đang rất hạnh phúc. Đang chuẩn bị nấu ăn cô nói:
– Anh?
– Chuyện gì em?
– Lát anh chở em về cửa hàng lấy xe, với em đưa quà cho mấy bé nhân viên nữa, được không?
– Sao em không lấy xe ở đây chạy.
– Em đi xe kia quen rồi. Với lại em không thích Vespa.
– Vậy em thích xe gì?
– Em thích xe của em thôi.
– Anh mua cho em xe mới, được không?
– Em thích xe cũ hơn. Đó là quà bố mẹ em tặng nên em không muốn đổi. Với lại em cũng đi quen rồi, khó đổi xe khác lắm.
– Vậy em cần gì khác không anh sẽ mua cho em?
– Em đâu có thiếu gì đâu mà mua. Mà anh cũng mới mua cho em áo khoác còn gì.
– Sao mua cho em gì em cũng không chịu vậy? Anh muốn mua cho em nhiều hơn.
– Với em anh là món quà em muốn có nhất rồi, nên em không cần mua gì đâu.
– Thật hả?
– Dạ.
– Em biết anh hạnh phúc lắm không khi nghe em nói vậy?
– Em biết. Mà anh?
– Sao em?
– Anh còn nhớ lần trước hứa dẫn mấy bé nhân viên của em đi uống nước không?
– À, anh quên mất. Vậy cuối tuần này được không?
– Dạ. Ăn xong anh chở em qua cửa hàng luôn nha. Anh còn phải đi làm nữa đó.
– Em nghỉ thêm đi, tối về anh chở qua.
– Em không sao.
– Lúc nào cũng cứng đầu.

Tìm kiếm nâng cao: