Cú ngã định mệnh – Phần cuối

5:01 chiều 15 Tháng Ba, 2017

– Uhm, con Thủy nói đúng đó anh. Đợt anh vào SG nhìn tình cảnh anh mà em cũng không cầm lòng được luôn. Thấy thảm thương gì đâu. Con Loan bổ sung.

– Vậy mà có người máu lạnh đến rùng rợn đó anh. Con Hồng cố ý ám chỉ mình.

– Thôi chuyện qua rồi, mấy em đừng nhắc lại thêm buồn, mình nói chuyện khác đi.

– Ok, chuyện khác. Anh tính tết này lì xì cho tụi em bao nhiêu?

– Ta nghĩ gấp đôi đó mày, bù lại tiền mình đi đám cưới.

– Tiền đám cưới không tính đi mày. Để khi nào hai người họ cưới tụi mình mang xác tới ăn thôi. Miễn lễ quà cáp, phong bì.

Anh quay sang hỏi mình.

neu-khong-len-giuong-voi-co-ay-lam-sao-anh-biet-gia-tri-cua-em1

– Lì xì bao nhiêu đây bé?

– Bé đâu biết đâu. Anh là người lì xì mà.

– Từ giờ anh để bé quyết hết.

– Ôi chua choa mọa ơi, anh để bé quyết hết kìa, nghe ớn chưa.

– Giờ chắc tính giao phó cuộc đời cho ai đó rồi chứ gì.

– L, tui mình là bạn thân nên cần phải hào phóng cho nhau nhé. Vì anh T có được bao nhiêu cứ đem hết ra chia bốn. Con Thùy chuyển tong nịnh nọt.

Ngồi tán dóc thêm một hồi thì tụi bạn về còn anh chở mình đi dạo.

– Vậy là sắp đón cái tết thứ 4 cùng nhau rồi bé nhỉ.

– Cái Tết đầu mới quen nhau nên đâu tính làm gì anh.

– Sao lại không tính bé. Lúc đó anh đã yêu bé rồi, chỉ có bé là chưa yêu anh thôi.

– Dạ thôi thì bốn.

– Anh đã rất sợ nếu như tết này bên cạnh anh không phải là bé đó bé à. Không có bé thức đón giao thừa cùng anh, không có bé nhắn tin chúc mừng anh năm mới.

– Bé cũng vậy mà anh. Sinh nhật vừa rồi không gia đình, bạn bè, không anh. Bé đã rất tủi thân.

– Anh vẫn nhớ sinh nhật bé những không thể nhắn tin chúc mừng bé. Còn ngày sinh nhât anh, anh đã rất hi vọng nhận được tin nhắn từ số lạ. Anh thức và nhìn điện thoại tới 12h đó bé. KHông cần cuộc gọi chỉ cần điện thoại sáng lên và báo tin nhắn thôi nhưng rồi vô vọng.

– Sinh nhật anh, bé tự hỏi anh làm gì? Đi đâu? Bên ai? Vui không? Nhớ bé không? Tự hỏi rồi nằm khóc một mình.

– Anh lại nhắc chuyện buồn nữa rồi. Mà bé rất may mắn đó bé à. Bé buồn còn có nơi để đi, có gia đình, bạn bè để an ủi động viên. Còn anh thì cứ thui thủi một mình, một phòng.

– Bé cũng thấy mình may mắn thật anh à. Nếu không có những người xung quanh thì bé không biết làm sao để vượt qua.

– Và giờ có anh nữa, người yêu bé vô điều kiện nên từ giờ trở đi vui buồn gì bé cũng nên chia sẻ với anh.

Hết !

Tìm kiếm nâng cao: