Chỉ có thể là yêu – Phần 6

8:50 sáng 21 Tháng Ba, 2017

Trong bốn đứa trong phòng thi thì Thu và Nhi là hai đứa vẫn còn chưa có đến một mối tình vắt vai. Thu thì không bận tâm lắm đến bọn ” ngốc xít ” như nó vẫn nói về con trai, nó thích chơi bời và đàn đúm bạn bè hơn.

Còn Thảo Nhi thì đơn giản có nhiều mối bận tâm hơn là chuyện tình cảm, việc đi học và làm thêm chiếm hết mọi thời gian của cô. Bạn trai Hạnh là Phước – đang làm cho một công ty marketing. Phước không phải là mẫu người đẹp trai, cao ráo như Dũng nhưng anh ta thông minh và giỏi giao tiếp cũng như nắm bắt tâm lý người khác. Cũng chính vì vậy mà tình yêu của họ đến rất nhanh, bây giờ chỉ đợi Hạnh ra trường là cả hai sẽ làm đám cưới ngay.

Một chiếc xe bus nữa lại đến, mọi người ùn ùn kéo nhau lên xe, Thủy cũng nhanh chân chen lên trước. Nhi định bước lên theo thì hình như có ai đó ở phía sau kéo lại. Quay đầu nhìn thì anh chàng bác sĩ hôm trước đã đứng ngay ở phía sau cô từ bao giờ và chính anh ta đã kéo cô lại. Xe bus đóng sập cửa và chạy thẳng. Cô giật tay ra khỏi bàn tay của anh ta, giọng có vẻ bực bội:

– Anh có biết anh vừa làm cái quái gì không thế? Tôi sẽ trễ mất hắn 2 tiết đầu mất.

– Không sao mà. – Huy Khánh lắc đầu cười. – Anh sẽ đưa em đến trường. Anh có chuyện muốn nói với em nên chúng ta vừa đi vừa nói chuyện.

soc-vi-anh-mua-cho-toi-cai-gi-cung-ghi-lai-de-phong-nho-chia-tay-con-doi2

Nói rồi anh ta kéo cô về phía một chiếc xe ô tô màu vàng cam đang đậu ở lề đường với những viền đen đầy cá tính, Đó là một chiếc xe thể thao cực đẹp. Cô không rành về xe nhưng không phải vì thế mà cô không nhận ra nó là một chiếc xe rất đắt tiền. Rất nhiều người qua đường bị lôi cuốn bởi chiếc xe rất đắt tiền. Mở cửa cho cô xông, anh ta ngồi vào sau tay lái và nổ máy. Hơi máy lạnh làm Thảo Nhi co người lại. Chiếc xe chạy êm êm trên đường phố đông đúc và dĩ nhiên là thu hút ánh mắt của rất nhiều người. Rõ ràng không phải lúc nào trên đường phố Hà Nội cũng có thể bắt gặp ánh mắt của một chiếc xe đẳng cấp như thế này, hơn nữa màu sắc của nó lại vô cùng chói chang và có phần hơi phô trương.

– Anh đến tìm em có việc gì thế.? – Cô tò mò nhìn sang, gương mặt Huy Khánh nhìn ngang cũng vẫn thật đẹp.

– Nó muốn gặp em.

“ Nó” ở đây chắc chắn là Nam Phong rồi nhưng cô đâu có ý định sẽ gặp lại anh ta.

– Nhưng em thì không muốn, nếu anh ta cần trả ơn thì anh cứ nói với anh ta là em không cần nữa.

– Em đến mà nói với nó ấy, nó không phải là người xấu như em nghĩ đâu. – Anh đáp. – Vả lại, anh cũng muốn em nói chuyện với nó, biết đâu nó sẽ nghe em.

– Em không hiểu.

Đã ba ngày trôi qua từ cái hôm Huy Khánh đưa con người thô lỗ đó ra khỏi phòng cô, cô cứ nghĩ là sẽ không bao giờ gặp lại bọn họ nữa.

– Từ hôm qua đến giờ, nó không cho ai động vào những vết thương của nó cả. Tối qua nó đi gặp những kẻ hôm trước chém hụt nó, nhưng hình như nó rất bực bội nên không cho ai động vào người.

– Tại sao vậy ạ?

– Hình như thằng cầm đầu chạy được. Nó nói nếu chừng nào nó chưa thấy được mặt thằng đó thì sẽ không gặp ai cả.

– Vậy thì tại sao anh ta còn đòi gặp em? – Cô thắc mắc.

– Thực ra là nó muốn gặp em từ hôm qua, nhưng hôm qua bận quá nên anh không gặp em được. Thảo Nhi ngẫm nghĩ một hồi lâu rồi quay sang đáp:

– Vậy 9h học xong em sẽ tới chỗ anh, anh cho em địa chỉ đi.

– Không anh sẽ tới đón em. Ở đây nhé !

Đã đến cổng trường Thảo Nhi cảm ơn anh ta và xuống xe. Nhưng khi đi bộ được một quãng rồi cô bỗng đứng sững lại, chết điếng. Làm thế quái nào anh ta lại biết cô học ở đây trong khi cô chưa hề nói ra nhỉ? Cô quay lại thì chiếc xe đã đi mất rồi.

Lớp học có vẻ vắng hơn thường ngày. Thảo Nhi vào muộn nhưng cô giáo vẫn chưa lên lớp. Lại vẫn ồn ào như ngày thường với cái tiếng chóe lóe của Trang “ Chim Lợn” còn đọc to lên bằng cái giọng lanh lảnh chua hơn giấm của nó, thỉnh thoảng lại cười rộ lên khoái trá. Một lúc sau cô mới biết bọn bạn đang xúm lại mổ xẻ không thương tiếc bức thư tình của một anh chàng xấu số nào đó mà trái tim đặt đâu không đặt, đặt đúng vào cái “Chuồng dê” này.

Thôi thì chúng nó xăm soi đến từng dấu chấm, dấu phẩy một. Chuồng dê là cái biệt danh mà lớp cô tự hào đặt cho chính mình. Hóa ra khổ chủ của bưc thư chính là anh chàng học lớp bên, gửi cho yểu điệu cô nương Phương “ Cánh cụt”. Khổ thân con bé, nãy giờ cứ đứng ngó bọn bạn phanh phui cái bức thư tai bay vạ gió ấy, mặt méo đi đến thảm thương. Thấy cô, Trang “ Chim Lợn” nhảy bổ đến, vẫn hót như chim bằng cái giọng chói tai:

– Con ranh Cỏ Bợ này, sao đi muộn thế? Bị thằng nào nó bắt mất à? Vữa rồi mày có nghe tao đọc thư của thằng ú lớp bên gửi cho chị Cánh cụt nhà mình không? Khổ, lâm li thống thiết lắm cơ, tội nghiệp thằng bé si tình.

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: