Mẹ vẫn cho đứa trẻ lạ bú, cả nhà yên tâm để rồi 5 phút sau quay lại…

11:11 sáng 9 Tháng Ba, 2017

Thấy chị ung dung, mọi người tưởng kế hoạch đã thành công liền dặn dò chị nghỉ ngơi rồi quay ra ngoài. Quay bước đi, mọi người thở phào nhẹ nhõm vì chị đã không phát hiện ra sự thật.

Vất vả 5 năm trời cô mới nhận được thông báo từ bác sĩ rằng cô đã mang thai. Nghe tin đó, cô nắm chặt tay bác sĩ, lắp bắp mãi chẳng thể nào thốt nên lời. Chị không dám tin những gì chị vừa được nghe thấy là sự thật. Chị đã được làm mẹ sau 5 năm trời dài đằng đẵng chờ đợi. Không chỉ có mình chị vui mừng mà còn cả nhà chồng chị, bố mẹ chị nữa. Ai cũng háo hức hơn Tết về.

Cuối cùng thì điều chị luôn mong mỏi, luôn trông đợi đã đến với chị. Thậm chí trong giấc mơ, chị cũng mong nó thành sự thật và nó đã thành sự thật rồi. Có bầu, chị đến nói to cũng không dám. Lúc nào cũng nhẹ nhàng, cẩn thận hết mức. Chị sợ, thực sự chị rất sợ sẽ có chuyện gì đó xảy ra với con chị. Âu cũng dễ hiểu mà thôi, thứ gì càng khó có được thì khi có được rồi, bên cạnh sự nâng niu, trân trọng, còn là sự lo sợ nữa.

Lúc nào chị cũng sợ sẽ có chuyện không may xảy ra. Thậm chí, có hôm chị mơ, chiếc bụng bầu của chị biến mất, giật mình tỉnh dậy, chị đưa tay sờ xuống bụng, run rẩy rồi bật khóc. Anh vỗ về, động viên chị, nhìn chị anh vừa thương, vừa lo lắng vô cùng. Anh chỉ mong cho sớm qua 9 tháng 10 ngày, đứa con chào đời khỏe mạnh để chị không còn sống trong lo lắng, sợ hãi như vậy nữa.

Rồi ngày ấy cũng đến…

ngay-chet-vo-ca-tro-ve-va-su-duoc-phoi-bay

Cuối cùng thì điều chị luôn mong mỏi, luôn trông đợi đã đến với chị. (Ảnh minh họa)

Cả nhà được đặt trong tình trạng báo động đỏ vì chị sinh non. Chị sợ hãi, mặt tái mét. Nằm trên bàn phẫu thuật, chị nắm tay bác sĩ, cầu xin:

– Xin bác sĩ, dù cho có chuyện gì xảy ra, cũng phải cứu con tôi trước tiên!

Bác sĩ vỗ về, trấn an tinh thần cho chị. Chị được tiêm thuốc đợi sinh. Chị đã biết chuyện sinh nở sẽ đau đớn vô cùng, chỉ là bây giờ trải qua, chị mới biết nó đau đớn hơn chị nghĩ gấp trăm ngàn lần. Và tệ hơn…

– Bác sĩ ơi! Tôi không nghe thấy tiếng khóc của con tôi.

– Con của chị…

Chị chưa kịp nghe hết câu đã ngất lịm. Trong giấc mơ, chị mơ thấy đứa con bé bỏng vẫy tay chào chị. Chị mở chừng mắt ra, mọi người mừng rỡ vì cuối cùng chị cũng đã tỉnh. Nhưng hình như chị không quan tâm đến sự tồn tại của mọi người. Chị đảo mắt thật nhanh tìm con chị. Chị cười, cười như điên dại khi thấy con nằm bên cạnh mình. Chị ôm con lên, nâng niu con trong lòng và cho con bú. Thấy chị ung dung, mọi người tưởng kế hoạch đã thành công liền dặn dò chị nghỉ ngơi rồi quay ra ngoài. Quay bước đi, mọi người thở phào nhẹ nhõm vì chị đã không phát hiện ra sự thật. Thật ra thì…

Con chị đã mất ngay khi vừa qua đời nhưng mọi người sợ chị không chịu được cú sốc ấy. Cũng may thay lại có một đứa trẻ sơ sinh bị mẹ bỏ rơi trong viện nên mọi người đã quyết định liều một phen, đánh lừa chị. Còn hơn là để chị sống trong tuyệt vọng, đau khổ. Hơn nữa, đứa trẻ đó cũng rất đáng thương. Nhưng có ai ngờ đâu khi mọi người quay lại phòng thì…

Cảnh tượng trước mắt thật kinh hoàng, chị đã phát hiện ra đứa trẻ không phải con chị và chị đang…

– Con định bế con đi đâu vậy? – Mẹ chồng chị hốt hoảng

– Nó đâu phải con của con. Con mang trả nó cho mẹ nó. – Chị nhẹ giọng

– Nó là con của con mà! – Mẹ chồng chị cố trấn tĩnh lại

– Con của con đã mất rồi! Giờ con về lo hậu sự cho nó. Còn đứa trẻ này, nó cần về với mẹ nó!

– Tại sao con biết nó không phải con con!

– Tình mẫu tử mẹ ạ!

– Con không thể cưu mang nó sao? Nó đã bị mẹ bỏ rơi một lần rồi, không lẽ con nhẫn tâm bỏ rơi nó lần nữa?

Câu hỏi của mẹ chồng khiến chị thấy đau tận tâm. Con chị mất, chị giữ con chẳng được. Còn người ta lại mang khúc ruột của mình đi bỏ. Chị buồn, thực sự buồn vô cùng. Nhìn khuôn mặt đứa trẻ ngây thơ, nó đã uống sữa của chị một lần. Chị chợt nghĩ, có lẽ ông trời đã mang nó đến để đền cho chị đứa con đã mất. Chị nhìn mẹ chồng chị, ẵm đứa trẻ lên mỉm cười.

– Mình về nhà thôi mẹ!

Nỗi đau của chị vẫn còn nguyên đó nhưng không có nghĩa là chị sẽ gục ngã. Chị sẽ chăm sóc đứa trẻ này và tiếp tục chờ đợi, chờ đợi ngày chị được chăm sóc đứa con của chính mình.

Tìm kiếm nâng cao: